Rửa chân (tiếp theo)

Tiếc thay có kẻ đắn đo,
Lời Thầy chẳng chịu nghe cho hết lời.
Chọn người, Thầy đã biết người;
Thánh Kinh cũng chép cho đời sau hay :
Có người bao mặt bao mày,
Cùng Ta ăn uống rồi giày đạp Ta.
Dù chưa đến lúc xảy ra,
Nghe qua để nữa biết qua vụ nầy.
Bao giờ nước rặt cỏ bày,

6820. Luận người, luận việc biết Thầy là ai”.
Phán xong Chúa lại thở dài
Trút niềm cay đắng vào tai mọi người :
”Thôi thì hãy nói cho vơi,
Nội đây có kẻ dở hơi nộp Thầy”.
Môn nhân đau khổ đắng cay,
Mười người như một chau mày hỏi phăng :
”Lạy Thầy có phải con chăng ?”
Dáng buồn như nước, Chúa rằng: “Chẳng sao.
Con Người dù phải thế nào,

6830. Theo như Lời đã chép vào Thánh Kinh.
Khốn thay cho kẻ bạc tình,
Trao Người cho bọn lý hình xuống tay.
Hỡi ơi trời rộng đất dày !
Tốt hơn đừng để người nầy sinh ra ?”
Lần lần đến lượt Giu-đa,
Hắn vờ hỏi Chúa : “Phải là con đây ?”
Nhìn tên phản bội một giây,
Chúa rằng : “Con nói câu nầy không sai”.
Mấy lời bảo khẽ vào tai,

6840. Người trong bối rối, kẻ ngoài phân vân.
Có người môn đệ ngồi gần,
Đậm tình yêu Chúa tâm thần hoang mang.
Phê-rô láy mắt đưa sang,
Bảo dò cho biết anh chàng tinh ma.
Môn đồ nầy cũng thiết tha,
Cũng đang nóng muốn biết qua sự tình.
Dựa đầu vào ngực Thầy mình,
Khẽ thưa : “Thầy chụp được hình ai đây ?”
Chấm một mẩu bánh cầm tay,

6850. Chúa rằng : “Chính kẻ được Thầy trao qua”.
Bánh vừa đưa đến Giu-đa,
Tức thì hắn bị quỉ ma nhập hồn.
Chúa đau xót bảo : “Hỡi con !
Việc gì toan tính làm tròn ngay đi”.
Không ai biết hắn làm gì,
Nhìn vào túi bạc hắn ghì bên lưng.
Người ta đoán phỏng đoán chừng,
Tưởng sai đi sắm đồ mừng Lễ Chiên.
Hoặc là bảo hắn mang tiền,

6860. Giúp cho kẻ khó quanh miền đây chăng ?
Giu-đa chẳng nói chẳng rằng,
Nuốt xong mẫu bánh vùng vằng bước ra.
Bên ngoài đêm xuống mờ nhòa,
Lá rơi xào xạc sương sa lạnh lùng.