RỬA CHÂN

Lắng nghe lời ngọc răn khuyên,
Môn nhân tỉnh ngộ lặng yên mơ màng.
Giờ đây lòng Chúa xốn xang,
Tơ vò trăm mối ngổn ngang bời bời.
Biết rằng sắp phải lìa đời,

6750. Bỏ con yêu dấu chơi vơi giữa trần.
Lo sao cho trót một lần,
Thương sao cho vẹn mười phân mới là.
Giờ đây tâm trí Giu-đa,
Nghe theo kế hoạch quỉ ma vẽ bày.
Quyết lòng nộp Chúa đêm nay,
Khi nâng chén rượu trên tay Thầy mình.
Giờ đây buổi tiệc tạm đình,
Nghĩ sao Chúa bỗng thình lình đứng lên.
Áo ngoài trút bỏ một bên,

6760. Khăn vuông một tấm thắt liền ngang lưng,
Đổ đầy chậu nước vừa chừng,
Tự tay bưng lấy đến từng môn nhân.
Khiêm cung quì gối rửa chân,
Lấy khăn vuông thắt ân cần lau khô.
Chúa vừa đến trước Phê-rô,
Ông ta sửng sốt tri hô : “Lạy Thầy!
Chân con tội lỗi bùn lầy,
Làm sao để rửa như vầy cho cam.
Chúa rằng: việc của Thầy làm,

6770. Có nhiều ý nghĩa bao hàm bên trong.
Giờ con chưa hiểu mặc lòng,
Muốn cho minh bạch chờ xong việc nầy”.
Ông rằng : “dù dở dù hay,
Chết thôi quyết chẳng để Thầy rửa đâu”.
Chúa rằng : “Con chớ cứng đầu
Thế thì tình nghĩa bấy lâu còn gì ?
Không cho Thầy rửa được đi,
Nhưng rồi sẽ chẳng được chi với Thầy”.
Phê-rô sợ hãi thưa ngay :

6780. “Xin Thầy hãy rửa cả tay lẫn đầu”.
Chúa rằng : “Cũng chẳng cần đâu,
Vừa rời buồng tắm ai cầu rửa chi ?
Chúng con sạch cốt sạch bì,
Mặc dù có kẻ gan lì đá chai”.
Dứt câu u oán thở dài,
Trách ai bội bạc, xót ai vong tình.
Ngọn đèn mờ chiếu lung linh,
In hình bóng Chúa rung rinh trên tường.
Môn đồ im lặng khẩn trương,

6790. Trải qua mấy phút buồn thương lạ lùng.
Rửa xong cho kẻ cuối cùng;
Áo ngoài lại mặc, bàn chung lại ngồi.
Thong dong bày tỏ khúc nôi :
”Ý Thầy qua việc vừa rồi nghe đây :
Gọi Thầy là Chúa là Thầy,
Ý vừa đúng ý, lời hay phải lời.
Thật Thầy là Chúa muôn đời,
Là Thầy muôn thuở từ trời đến đây.
Nếu Thầy là Chúa là Thầy,

6800. Rửa chân môn đệ phơi bày lòng son.
Huống hồ đệ tử chúng con,
Thương nhau xin hãy vuông tròn giúp nhau.
Gương Thầy giữ sắc gìn màu,
Việc Thầy ghi nhớ về sau lâu dài.
Tớ, Thầy ai trọng hơn ai ?
Người sai với kẻ thừa sai thế nào ?
Đấng sai chẳng trọng hơn sao ?
Biết sao thì để tâm vào thực thi.
Gương Thầy mà được duy trì,

6810. Cõi trời hạnh phúc còn gì phải lo.
(còn tiếp)