DỌN MỪNG LỄ CHIÊN

Thời gian bay thẳng hay cong,
Mà sao ngày tháng xoay trong vòng tròn ?
Chiếc vòng lúc mẹ lúc con,
Như vành trăng bạc khi non khi già.
Than ôi thời khắc chóng qua!

6670. Lễ Chiên đẫm máu thôi đà đến nơi.
Trời mai ngày áp đẹp trời,
Phê-rô được lệnh cùng người Chúa yêu :
”Hai con dọn lễ ngay chiều”.
Thưa rằng : “Thành phố dập dìu khách xa.
Nhà quen đây chẳng có nhà,
Ý Thầy buổi lễ sẽ là nơi đâu ?”
Chúa rằng : “Đi chẳng bao lâu,
Chúng con vào đến địa đầu thành đô.
Gặp người vác một chiếc vo,

6680. Hãy theo chân hắn, theo cho đến nhà.
Xin vào ra mắt chủ gia,
Rằng : Thầy dạy đến hỏi qua một lời :
Nơi nào dành sẵn cho nơi ?
Để ăn mừng Lễ kịp thời tối nay ?
Chúng con sẽ được chỉ ngay,
Căn phòng lầu rộng đủ đầy tiện nghi.
Bàn xây, ghế nệm, chân quì,
Bát bình, nước rửa chẳng gì thiếu đâu”.
Mắt Người như có phép mầu,

6690. Thấy qua mọi sự trước sau như lời.
Ác vàng vừa trốn sau đồi,
Trông lên núi Thánh rợp trời đèn hoa.
Lễ Chiên mở hội từng nhà,
Tích xưa hoài niệm trẻ già đều vui.
Lâu ngày ý nghĩa nhạt mùi,
Nhớ chăng như nhớ một thời chiêm bao.
Gia-liêm đô hội ồn ào,
Ngờ đâu có bóng gươm đao rợn người.
Gây nên vạ máu tày trời,

6700. Xe cho con cháu ngàn đời dây oan.