TRÂU DỊCH QÚA GIANG

Có một ông thầy giáo tên là “Quá Giang” (1).

Một lần nọ, ông ta đưa ra một câu đối và bắt học trò đối lại : “Cách hà tịnh mã”. Học trò nghe chữ “tịnh” thì tưởng chữ “bệnh” nên mở miệng đối lại : “Quá giang ôn ngưu”. (2)

Thầy giáo nghe như thế thì dở khóc dở cười.

(Thời Hưng tiếu thoại)

Suy tư :

Trong cuộc sống có nhiều điều bất ngờ xảy ra mà không ai lường trước được, cũng có những sự việc chắc ăn như hai với hai là bốn, thế nhưng rồi cũng bất ngờ đảo lộn, thì huống gì là cái tên gọi trùng nhau hoặc ý nghĩa giống nhau, cái quan trọng là khi làm việc, khi nói năng chúng ta có để ý đến cho khỏi bị người khác bắt bẻ, chế giễu vì lời nói của mình hay không mà thôi, bởi vì khi sự vui vẻ đến quá độ thì ăn nói bốc đồng, dễ khiến cho những người không thích mình hoặc chống đối Giáo Hội viện cớ để nhạo báng...

Quá giang là qua sông, “trâu dịch qua sông” là câu đối chuẩn của học trò đã làm cho thầy giáo “méo mặt” vì phạm húy “Quá Giang” tên của mình.

Cũng vậy, những ai thường lấy tài ba của mình ra thử người khác chơi thì coi chừng, cũng sẽ có ngày “phạm húy” nặng mà ân hận suốt đời...

----------------------------

(1) “Quá giang” là qua sông.

(2) “Quá giang ôn ngưu” là “trâu dịch qua sông”.