DỤ NGÔN MƯỜI CÔ TRINH NỮ
Chúa còn đem chuyện Nước Trời,
Đưa vào tỉ dụ mười người nữ trinh :
Các cô vừa đẹp vừa xinh,
Được mời bầu bạn bên mình cô dâu.
Mỗi cô lo sẵn đèn dầu,
6490. Đón đưa chàng rể đến cầu nghinh hôn.
Mười cô : Năm dại năm khôn;
Dại thì xác đó mà hồn đâu đâu.
Đem đèn lại chẳng đem dầu,
Khôn thì khôn ở trong đầu khôn ra.
Chuyện chi cũng biết lo xa,
Nhớ đèn thì cũng nhớ qua bình dầu.
Đàng trai đi rước cô dâu,
Chẳng may bị trở ngại lâu dọc đường.
Các cô chờ chực canh trường,
6500. Đâm ra mỏi mệt lên giường ngủ quên.
Nửa đêm có kẻ kêu lên :
Kìa chàng rể đến ra nghênh đón chàng.
Các cô tỉnh giấc mơ màng,
Cô khôn đèn sáng sẵn sàng có ngay.
Cô dại bối rối chân tay,
Đèn mồi không đỏ hiện ngay mối sầu.
Quay sang các bạn yêu cầu :
Cho em vay đỡ tí dầu được chăng ?
Cô khôn lời khéo thưa rằng :
6510. Cho chị thì thiếu cả đằng em đây.
Thôi ta nên tính thế nầy :
Tốt hơn các chị tìm ngay quán hàng.
Đang khi các ả lang thang,
Mua dầu chưa được thì chàng đến nơi.
Năm cô chuẩn bị kịp thời,
Theo chàng dự tiệc vui cười vẻ vang.
Cửa phòng vừa đóng then ngang,
Năm cô dại đến hoang mang cất lời :
Mở cho em với chàng ơi !
6520. Chàng rằng : Nào biết các người là ai ?
Đã ngu chẳng lẽ ngu hoài,
Một lần dại, học thêm vài lần khôn.
Năm cô vừa thẹn vừa buồn,
Ra ngoài than thở, sầu tuôn thành dòng.
Hãy lo giữ dạ gìn lòng,
Con Người nào biết đến trong giờ nào ?”
Chúa còn đem chuyện Nước Trời,
Đưa vào tỉ dụ mười người nữ trinh :
Các cô vừa đẹp vừa xinh,
Được mời bầu bạn bên mình cô dâu.
Mỗi cô lo sẵn đèn dầu,
6490. Đón đưa chàng rể đến cầu nghinh hôn.
Mười cô : Năm dại năm khôn;
Dại thì xác đó mà hồn đâu đâu.
Đem đèn lại chẳng đem dầu,
Khôn thì khôn ở trong đầu khôn ra.
Chuyện chi cũng biết lo xa,
Nhớ đèn thì cũng nhớ qua bình dầu.
Đàng trai đi rước cô dâu,
Chẳng may bị trở ngại lâu dọc đường.
Các cô chờ chực canh trường,
6500. Đâm ra mỏi mệt lên giường ngủ quên.
Nửa đêm có kẻ kêu lên :
Kìa chàng rể đến ra nghênh đón chàng.
Các cô tỉnh giấc mơ màng,
Cô khôn đèn sáng sẵn sàng có ngay.
Cô dại bối rối chân tay,
Đèn mồi không đỏ hiện ngay mối sầu.
Quay sang các bạn yêu cầu :
Cho em vay đỡ tí dầu được chăng ?
Cô khôn lời khéo thưa rằng :
6510. Cho chị thì thiếu cả đằng em đây.
Thôi ta nên tính thế nầy :
Tốt hơn các chị tìm ngay quán hàng.
Đang khi các ả lang thang,
Mua dầu chưa được thì chàng đến nơi.
Năm cô chuẩn bị kịp thời,
Theo chàng dự tiệc vui cười vẻ vang.
Cửa phòng vừa đóng then ngang,
Năm cô dại đến hoang mang cất lời :
Mở cho em với chàng ơi !
6520. Chàng rằng : Nào biết các người là ai ?
Đã ngu chẳng lẽ ngu hoài,
Một lần dại, học thêm vài lần khôn.
Năm cô vừa thẹn vừa buồn,
Ra ngoài than thở, sầu tuôn thành dòng.
Hãy lo giữ dạ gìn lòng,
Con Người nào biết đến trong giờ nào ?”