PHÁN TRƯỚC VỀ GIA-LIÊM (tiếp theo)

Bấy giờ ví có tin phao :

”Đấng Ki-tô ở nơi nao, mặc lòng.

Các con đừng ngóng đừng mong,

Nghe lầm chước quỉ là xong đời mình.

Nhiều Ki-tô giả hiện hình,

Nhiều tiên tri giả dấy binh lừa người.

Chuyên làm những chuyện lạ đời,

6410. Dù người công chính cũng rơi vào tròng.

Lời Thầy hãy khắc vào lòng,

Thầy cho biết trước để phòng về sau.

Ví dù có kẻ rêu rao :

”Đấng Ki-tô ngự núi cao rừng già.

Hay là đang ở trong nhà,

Các con chớ có thật thà để tai.

Từ đông chớp sáng sang đoài,

Con Người ngự đến quyền oai khác nào.

Ví như xác chết ở đâu,

6420. Tự nhiên nơi đó diều hâu tựu về.

Qua thời khốn khổ ê chề,

Mặt trời bỗng chốc ủ ê tối sầm.

Mặt trăng mất sáng mù câm,

Những vì sao rụng ầm ầm nổ tung.

Thiên băng, địa chấn đùng đùng,

Từng trời lớp lớp động rung chuyển rời.

Hiện ra dấu hiệu Con Người,

Muôn dân thiên hạ kêu trời khóc than.

Ăn năn đấm ngực phàn nàn,

6430. Mong cho đất sập núi tan tơi bời.

Khi trông lên đám mây trời,

Con Người ngự xuống chói ngời vinh quang.

Quyền năng phép tắc huy hoàng,

Chư thần chư thánh hân hoan ca mừng.

Sứ Trời rộn rịp tưng bừng,

Thổi loa truyền gọi vang lừng bốn phương.

Người đâu hỏa ngục thiên đường,

Phút giây đến thẩm phán trường tập trung,”

Tiếng loa kỳ diệu vô cùng,

6440. Xuyên qua địa phủ thủy cung vang rền.

Xác từ tro bụi đứng lên,

Kẻ nơi góc biển người bên chân trời.

Dân lành được chọn mọi thời,

Khắp nơi tụ hội một nơi lẹ làng.

Hãy xem cây vả bên đàng,

Xuân sang nẩy lộc, hè sang đâm chồi.

Chuyện đời như đám mây trôi,

Sớm chiều biến chuyển trên đồi thời gian.

Chờ khi lá rụng thu tàn,

6450. Nước non giây phút tiêu tan cấp kỳ.

Dòng nầy sẽ chẳng tuyệt đi,

Để còn ứng nghiệm những gì xảy ra.

Đất trời nầy sẽ trôi qua,

Lời Thầy phán chẳng dễ mà qua đâu.

Thế gian tồn tại bao lâu ?

Ngày giờ tận thế nhiệm mầu lắm thay !

Thiên thần chẳng rõ chẳng hay,

Con Người cũng chẳng được bày tỏ ra.

Chỉ riêng mình Đức Chúa Cha,

6460. Đo lường tuổi tác trời già mà thôi.

Thời No-e dẫu qua rồi,

Gương hồng thủy để muôn đời soi chung.

Trăm năm đóng một chiếc thùng,

Chẳng ai tìm hiểu để dùng làm chi.

Làm chi cũng mặc lo gì,

Chuyện ai nấy biết thị phi mặc người.

Cứ lo chè chén vui chơi,

Bôn ba mặc sức, nghỉ ngơi mặc tình.

Kẻ cưới vợ lập gia đình,

6470. Người theo chồng để có mình có ta.

Tháng ngày cứ thế trôi qua,

Chiếc tầu hoàn tất ai mà lưu tâm.

Bỗng đâu mưa gió ầm ầm,

Nước dâng nước ngập quá tầm núi cao.

Cuốn trôi muôn vật ào ào,

Không ai thoát chết ngoài tàu No-e.

Con Người đến lúc ngự về,

Cũng thì một cách ai dè ai hay ?

Bấy giờ dù giữa mùa cày,

6480. Hai chàng thì sẽ gọi ngay một chàng.

Hai cô xay bột bên đàng,

Áo xanh để lại, áo vàng đem đi.

Không ai hiểu được chuyện gì,

Tại sao có cuộc chia ly lạ đời ?