CHÚA QUỞ TRÁCH THÔNG GIÁO, BIỆT PHÁI (tiếp theo)

Hỡi quân ăn bẩn uống tồi,
Ruột gan giả nghĩa, miệng môi giả hình.
Rửa cho sạch ruột bát bình
Tự nhiên thấy vẻ đẹp xinh bên ngoài.
Khốn cho thông giáo cậy tài,
Khốn quân biệt phái, khốn loài tham ô.
Các ngươi chẳng khác mả mồ,
Bề ngoài bóng láng trên tô dưới mài.
Bên trong chất chứa thi hài,

6280. Thịt xương thối rửa không ai dám nhìn.
Các ngươi như rập như in,
Bề ngoài ra vẻ giữ gìn nghiêm trang.
Bên trong dối trá ngang tàng,
Độc ngâm đầy bụng, ác mang nặng người.
Khốn quân thông giáo các ngươi,
Khốn quân biệt phái già đời ngu si.
Các ngươi đắp mả tiên tri,
Xây mồ các thánh để ghi nhớ đời.
Bảo rằng : “Ví sống đồng thời,

6290. Quyết không toa rập nghe lời cha ông,
Tra tay đổ máu chính công”,
Thế là tự nhận bởi dòng sát nhân.
Giờ đây trời đất xoay vần,
Các ngươi dẫm lại vết chân bạo tàn.
Hãy đong cho đẫy cho tràn,
Tràn thưng, tràn đấu nợ nần ông cha.
Hỡi loài rắn độc mãng xà,
Xích xiềng hỏa ngục khó mà thoát ly.
Ta từng sai các Tiên Tri,

6300. Khôn ngoan hiền sĩ thiếu gì danh nhân.
Các ngươi năm lượt mười lần,
Nửa phần ném đá, nửa phần đóng đinh.
Hội đường đánh đập gia hình,
Thành nầy thành nọ mặc tình đuổi xua.
Máu người vô tội năm xưa,
Chảy lan ra đất vẫn chưa phai màu.
Rồi đây chẳng khỏi bao lâu,
Dồn chung đổ cả xuống đầu các ngươi.
Từ A-ben máu kêu trời,

6310. Đến Gia-ca, máu cáo loài vong ân.
Ra tay sát hại hiền nhân,
Bên lòng cung thánh, dưới chân bàn thờ.
Làm cho máu thấm bùn nhơ,
Bốc lên oan khí mịt mờ núi sông.
Gây nên nợ máu chính công,
Lớp nầy lớp nọ chất chồng vào đâu ?
Đâu rồi cũng trút xuống đầu,
Dân nầy hứng chịu về lâu về dài”.