DỤ NGÔN TIỆC CƯỚI

Mặc người ác ý đa nghi,
Chúa thêm tỉ dụ để ghi dạy người :
”Nước trời giống chuyện vua đời,
Có hoàng thái tử đến thời kết hôn.
Vua bày tiệc cưới cho con,

6110. Cao lương đầy cỗ, rượu ngon đầy bình.
Đèn treo hoa kết linh đình,
Hai hàng thị vệ cung nghinh khách mời.
Giờ vào tiệc đã đến nơi,
Tân phòng vắng ngắt, không người vãng lai.
Vua đòi thị vệ đến sai :
”Cấp truyền chỉ dụ thấu tai mọi người :
Trẫm bày đại yến xong xuôi,
Sơn hào hải vị đủ mùi thơm ngon.
Bò tơ, dê béo, cừu non,

6120. Đĩa vàng, chén ngọc, mâm son đầy bàn.
Trước vì quí vị mà ban,
Sau cho thái tử hân hoan vui lòng.
Đuốc hoa mừng tiệc đang chong,
Trẫm chờ quí khách tại phòng nghinh tân.
Mặc dù lời lẽ ân cần,
Không ai đếm xỉa hồng ân thánh hoàng.
Nông gia cứ việc nông tang,
Thương gia cứ việc bày hàng khuếch trương.
Có nơi quá mức khinh thường,

6130. Hành hình thị vệ, đả thương quân hầu.
Vài tên thoát chết về tâu,
Nhà vua sôi giận bắt đầu ra oai :
”Truyền cho kỵ bộ cả hai,
Tập trung binh mã diệt loài ác gian.
Đốt thành phá lũy tiêu tan
Treo gương khủng khiếp để ngàn đời soi.
Quay sang cận vệ tiếp lời :
”Không ai trong bọn được mời đáng ăn.
Tiệc nầy dành để cho dân,

6140. Hãy đi khắp nẻo xa gần chung quanh.
Ngã ba đường phố nội thành,
Gặp ai mời nấy về nhanh trẫm chờ.
Họ đi khoảng độ một giờ,
Số người dự tiệc bất ngờ đến đông.
Giàu, nghèo, xấu, tốt hòa đồng,
Thảy đều hoan hỷ nhận hồng ân vua.
Tiệc hoa rượu chuốc nửa mùa,
Long xa, phụng liễn cũng vừa tới nơi.
Mặt rồng lộ vẻ vui tươi,

6150. Hân hoan chào khách nói lời tri ân.
Bỗng trông thấy một phàm dân,
Đầu dơi, mắt chuột áo quần bết bê.
Vua liền phán hỏi : “Tên kia!
Sao không ăn mặc chỉnh tề vào đây ?”
Anh ta xanh xám mặt mày,
Câm mồm không biết trình bày một câu.
Vua truyền cận vệ : “Bay đâu ?
Trói chân tay nó lôi đầu đem quăng.
Mặc cho khóc lóc nghiến răng,

6160. May ra nó biết phải chăng với đời.
Gọi người gọi biết mấy mươi,
Chọn người chọn được ít thôi đâu nhiều.