81. DẤU THẬP

Alexander Solzhenitsyn kể lại thuở ông bị lao động khổ sai trên miền Siberia băng giá, ngoài cảnh thiếu ăn, ông còn lâm phải một cơn bệnh ngặt nghèo. Tuy thế, ông vẫn bị bắt xúc cát hằng giờ, đau buốt cả sống lưng. Một hôm, không chịu nổi nữa, ông đành buông xuôi, mặc dầu ông biết chắc thế nào cũng sẽ bị cai tù đánh đập tàn nhẫn, thậm chí có thể mất mạng như chơi.

Ông vừa buông xuôi chiếc xẻng, thì may thay, có một bạn tù chạy đến đỡ lấy cái xẻng của ông. Anh ta lấy chân quẹt trên đất ngay dưới chân ông Solzhenitsyn một dấu thánh giá, rồi nhanh như cắt, lấy cả bàn chân xóa tan dấu thánh gía ấy đi. Tuy đất lại hoàn đất, dấu thánh giá đã tan biến trên đất cát, nhưng cặp mắt Solzhenitsyn đã nhìn thấy, và tim ông đã thâu nhận dấu chỉ ấy. Thế rồi lòng tràn ngập can đảm và tin cậy, ông lấy lại chiếc xẻng, và tiếp tục phấn đấu.

Sau này, ông vẫn thường nhắc lại mẫu chuyện này, và tin rằng hôm ấy ông đã được cứu sống nhờ dấu thánh giá.

*****

Thuở dân Do Thái còn đi trong sa mạc, nhiều người bị rắn cắn chết. Mô-sê đã khẩn cầu cho dân. Và Gia-vê đã phán bảo: ‘Ngươi hãy làm cho mình một con rắn lửa và treo nó trên cột: Ai bị rắn cắn mà nhìn thấy nó thì sẽ được sống.’ Và Mô-sê đã làm con rắn đồng và treo nó trên cột. Và thật vậy, nếu rắn cắn nhằm ai và người ấy nhìn lên rắn đồng, thì được cứu sống. (Dân số 21: 7-9)

Chúa Giê-su phán rằng: Một khi Tôi bị treo lên khỏi mặt đất, Tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi. (Gio-an 12: 32)

Lạy Chúa Giê-su bị treo trên thánh giá, xin thương xót con cùng. Xin cho con được nghe lời này của Chúa: Tôi bảo thật anh, hôm nay anh sẽ được ở với Tôi. (Lu-ca 23: 43)

- Cầu nguyện

- Quyết tâm

- Dấn thân