DỤ NGÔN THỢ VƯỜN NHO GIẾT NGƯỜI
Chuyện đời như mớ bòng bong,
Việc mình không gỡ, ai hòng gỡ cho ?
Có người trồng một vườn nho,
6050. Chung quanh bốn mặt cây to dựng rào.
Trong vườn xây tháp canh cao,
Khoét bồn ép rượu đào hào khai mương.
Không may có việc lên đường,
Cho thuê trúng phải một phường tà ma.
Đến mùa chủ phái người nhà,
Đến chia hoa lợi lấy ra phần mình.
Kẻ thuê bất nghĩa vô tình,
Bắt đầy tớ chủ hành hình thẳng tay.
Lớp bị đánh vỡ mặt mày,
6060. Lớp bị ném đá giết ngay ngoài vườn.
Cho thay tốp khác đông hơn,
Cả đoàn lần lượt ngậm hờn thác oan.
Chủ vườn không khỏi phàn nàn,
Sai con một đến chiêu an bọn nầy.
Nghĩ rằng chúng sẽ nới tay,
Nể mình không đến nỗi đày đọa con.
Ngờ đâu bọn thợ ác ôn,
Thấy con chủ đến liền đồn với nhau :
”Kìa thằng lõi đặc nhà giàu,
6070. Chính tên thừa tự mai sau đây nầy.
Anh em đâu thịt nó ngay,
Gia tài nó sẽ về tay bọn mình.
Khoái tai cả bọn đồng tình,
Bắt con ông chủ gia hình giết đi.
Hỏi rằng : Chủ phải làm gì ?
Xử sao với bọn vô nghì bất lương ?”
Thưa rằng : “Quân khốn vô lường,
Phải cho chết cách dị thường mới ghê.
Vườn nho cho thợ khác thuê,
6080. Đến mùa hoa lợi chia về tận nơi,”
Chúa rằng : “Hỏi thử các người,
Đọc qua Kinh Thánh thấy lời nầy chưa ?
”Lấy nhằm viên đá không vừa,
Thợ xây khinh dể quăng bừa ra sân.
Ngờ đâu đá hóa ra cần,
Dùng đem câu góc cho cân bờ tường.
Mới hay ý Chúa khôn lường,
Việc Người quả thật phi thường biết bao.
Nước Trời đã một lần trao,
6090. Dân nầy chẳng khứng đặt vào tầm tay.
Sẽ cho dân khác giữ thay,
Để sinh hoa lợi mỗi ngày hơn lên.
Đá nầy ai ngã lên trên,
Chân tay dập gãy, gan bền bao lâu ?
Đá nầy rơi trúng nhằm đầu
Xương tan thịt nát thì đâu còn hồn ?”
Tai nghe qua mấy dụ ngôn,
Kỳ hào, biệt phái lòng khôn cầm lòng.
Nhận rằng ý nghĩa bên trong,
6100. Xa gần ám chỉ cả dòng họ thôi.
Dầu sôi châm lửa thêm sôi,
Lăm le muốn bắt Chúa lôi ra ngoài.
Chẳng qua sợ tiếng sợ tai,
Sợ dân nổi dậy bênh Ngài Tiên Tri
Chuyện đời như mớ bòng bong,
Việc mình không gỡ, ai hòng gỡ cho ?
Có người trồng một vườn nho,
6050. Chung quanh bốn mặt cây to dựng rào.
Trong vườn xây tháp canh cao,
Khoét bồn ép rượu đào hào khai mương.
Không may có việc lên đường,
Cho thuê trúng phải một phường tà ma.
Đến mùa chủ phái người nhà,
Đến chia hoa lợi lấy ra phần mình.
Kẻ thuê bất nghĩa vô tình,
Bắt đầy tớ chủ hành hình thẳng tay.
Lớp bị đánh vỡ mặt mày,
6060. Lớp bị ném đá giết ngay ngoài vườn.
Cho thay tốp khác đông hơn,
Cả đoàn lần lượt ngậm hờn thác oan.
Chủ vườn không khỏi phàn nàn,
Sai con một đến chiêu an bọn nầy.
Nghĩ rằng chúng sẽ nới tay,
Nể mình không đến nỗi đày đọa con.
Ngờ đâu bọn thợ ác ôn,
Thấy con chủ đến liền đồn với nhau :
”Kìa thằng lõi đặc nhà giàu,
6070. Chính tên thừa tự mai sau đây nầy.
Anh em đâu thịt nó ngay,
Gia tài nó sẽ về tay bọn mình.
Khoái tai cả bọn đồng tình,
Bắt con ông chủ gia hình giết đi.
Hỏi rằng : Chủ phải làm gì ?
Xử sao với bọn vô nghì bất lương ?”
Thưa rằng : “Quân khốn vô lường,
Phải cho chết cách dị thường mới ghê.
Vườn nho cho thợ khác thuê,
6080. Đến mùa hoa lợi chia về tận nơi,”
Chúa rằng : “Hỏi thử các người,
Đọc qua Kinh Thánh thấy lời nầy chưa ?
”Lấy nhằm viên đá không vừa,
Thợ xây khinh dể quăng bừa ra sân.
Ngờ đâu đá hóa ra cần,
Dùng đem câu góc cho cân bờ tường.
Mới hay ý Chúa khôn lường,
Việc Người quả thật phi thường biết bao.
Nước Trời đã một lần trao,
6090. Dân nầy chẳng khứng đặt vào tầm tay.
Sẽ cho dân khác giữ thay,
Để sinh hoa lợi mỗi ngày hơn lên.
Đá nầy ai ngã lên trên,
Chân tay dập gãy, gan bền bao lâu ?
Đá nầy rơi trúng nhằm đầu
Xương tan thịt nát thì đâu còn hồn ?”
Tai nghe qua mấy dụ ngôn,
Kỳ hào, biệt phái lòng khôn cầm lòng.
Nhận rằng ý nghĩa bên trong,
6100. Xa gần ám chỉ cả dòng họ thôi.
Dầu sôi châm lửa thêm sôi,
Lăm le muốn bắt Chúa lôi ra ngoài.
Chẳng qua sợ tiếng sợ tai,
Sợ dân nổi dậy bênh Ngài Tiên Tri