BÈ SA-ĐỐC VỀ SỰ SỐNG LẠI
Bè Sa-đốc vốn hợm mình,
Không tin xác chết hồi sinh có ngày.
Họp nhau thử Chúa : “Trình Thầy,
Mai-sen có luật ngày nay vẫn còn,
Anh chết, vợ góa không con,
Buộc em cưới lấy bảo tồn dòng anh.
Không may có một gia đình,
Anh em lớn nhỏ thành đinh bảy người.
Thằng cả đến tuổi ba mươi,
Cưới cô mười tám miệng cười có duyên.
Chẳng may nó sớm qui tiên,
Chết khi chưa được cái quyền làm cha.
Thằng hai cưới lấy về nhà,
Năm sau mang bệnh chết mà không con.
Cô nàng đau khổ héo hon,
5910. Thằng ba đành phải làm tròn phận em.
Cưới nàng về có mấy đêm,
Lăn đùng ra chết không thêm một ngày.
Thằng tư tối mặt tối mày,
Tuân theo luật dạy kế thay anh mình.
Nhưng mang cái kiếp phù sinh,
Sớm còn tối mất thình lình hay đâu.
Thằng năm dù sợ mặc dầu,
Thương anh cưới lấy chị dâu đem về.
Vợ chồng chưa kịp đề huề,
5920. Nước non phân cách trăng thề chia đôi.
Thằng năm nhắm mắt đi rồi,
Tới phiên thằng sáu than ôi cuộc đời !
Phần thằng em út hỡi ơi!
Cuối cùng cũng bỏ đi chơi suối vàng.
Thương thay quả phụ lỡ làng!
Trên đầu bảy chiếc khăn tang khóc chồng !
Tay không trở lại hoàn không,
Bảy chồng mà chẳng được bồng chút con !
Xương mai vóc liễu gầy mòn,
5930. Nhớ chồng vĩnh biệt nước non theo chồng.
Bên kia thế giới mênh mông,
Chờ ngày sống lại chỉ hồng thắm tươi...
Chỉ hồng chắp mối bảy nơi,
Nàng ta sẽ hiệp với người nào đây ?”
Chúa rằng : “Lẫn cỏ lầm cây,
Chỉ vì Kinh đọc thiếu thầy dẫn Kinh.
Không tin phép Chúa uy linh,
Nghĩ rằng âu cũng thường tình thế gian.
Một khi kẻ chết phục hoàn,
5940. Còn ai gảy lại khúc đàn giao duyên ?
Anh hùng thục nữ thuyền quyên,
Mọi người sống lại giống thiên thần trời.
Vấn đề kẻ chết phục hồi,
Sách Mai-sen chép có lời nào chăng ?
Từ bụi gai Chúa phán rằng :
”Ta là Chúa Áp-ram tằng tổ ngươi.
I-giác, Gia-cóp...các đời,
Chúa không phải Chúa của người chết đâu !
Là Chúa kẻ sống toàn cầu,
5950. Các ngươi lầm lẫn từ đầu đến đuôi !”
Bè Sa-đốc vốn hợm mình,
Không tin xác chết hồi sinh có ngày.
Họp nhau thử Chúa : “Trình Thầy,
Mai-sen có luật ngày nay vẫn còn,
Anh chết, vợ góa không con,
Buộc em cưới lấy bảo tồn dòng anh.
Không may có một gia đình,
Anh em lớn nhỏ thành đinh bảy người.
Thằng cả đến tuổi ba mươi,
Cưới cô mười tám miệng cười có duyên.
Chẳng may nó sớm qui tiên,
Chết khi chưa được cái quyền làm cha.
Thằng hai cưới lấy về nhà,
Năm sau mang bệnh chết mà không con.
Cô nàng đau khổ héo hon,
5910. Thằng ba đành phải làm tròn phận em.
Cưới nàng về có mấy đêm,
Lăn đùng ra chết không thêm một ngày.
Thằng tư tối mặt tối mày,
Tuân theo luật dạy kế thay anh mình.
Nhưng mang cái kiếp phù sinh,
Sớm còn tối mất thình lình hay đâu.
Thằng năm dù sợ mặc dầu,
Thương anh cưới lấy chị dâu đem về.
Vợ chồng chưa kịp đề huề,
5920. Nước non phân cách trăng thề chia đôi.
Thằng năm nhắm mắt đi rồi,
Tới phiên thằng sáu than ôi cuộc đời !
Phần thằng em út hỡi ơi!
Cuối cùng cũng bỏ đi chơi suối vàng.
Thương thay quả phụ lỡ làng!
Trên đầu bảy chiếc khăn tang khóc chồng !
Tay không trở lại hoàn không,
Bảy chồng mà chẳng được bồng chút con !
Xương mai vóc liễu gầy mòn,
5930. Nhớ chồng vĩnh biệt nước non theo chồng.
Bên kia thế giới mênh mông,
Chờ ngày sống lại chỉ hồng thắm tươi...
Chỉ hồng chắp mối bảy nơi,
Nàng ta sẽ hiệp với người nào đây ?”
Chúa rằng : “Lẫn cỏ lầm cây,
Chỉ vì Kinh đọc thiếu thầy dẫn Kinh.
Không tin phép Chúa uy linh,
Nghĩ rằng âu cũng thường tình thế gian.
Một khi kẻ chết phục hoàn,
5940. Còn ai gảy lại khúc đàn giao duyên ?
Anh hùng thục nữ thuyền quyên,
Mọi người sống lại giống thiên thần trời.
Vấn đề kẻ chết phục hồi,
Sách Mai-sen chép có lời nào chăng ?
Từ bụi gai Chúa phán rằng :
”Ta là Chúa Áp-ram tằng tổ ngươi.
I-giác, Gia-cóp...các đời,
Chúa không phải Chúa của người chết đâu !
Là Chúa kẻ sống toàn cầu,
5950. Các ngươi lầm lẫn từ đầu đến đuôi !”