DÂN CHÚNG CHỬI THẦY THUỐC

Có một thầy thuốc khi chữa bệnh thì làm chết một trẻ em của gia đình nọ, cha mẹ em bé rất phẫn nộ, bèn sai mấy đứa nhỏ trong nhà đến nhà thầy thuốc chửi mắng, không lâu sau, mấy đứa nhỏ đều trở về.

Chủ nhà tức giận chửi : “Kêu tụi mày đi chửi nó, sao lại trở về ?”

Mấy đứa nhỏ trả lời : “Người đến chửi ông ta quá nhiều, tụi tui không sao chen vô được để chửi !”

(Thời Hưng tiếu thoại)

Suy tư :

Bác sĩ chữa bệnh mà để bệnh nhân chết là một sự rủi ro, bởi vì không một bác sĩ nào cố ý để cho bệnh nhân chết, nếu có chăng nữa là vì ông bác sĩ ấy đã không còn có lương tâm nữa...

Thời nay có rất nhiều bác sĩ có lương tâm tậm tụy với bệnh nhân, đó là những bác sĩ “phổ thông” làm việc theo lương tâm của nghề nghiệp, nhưng có một loại bác sĩ không những làm việc theo lương tâm nghề nghiệp mà thôi, nhưng còn là làm việc vì chính các bác sĩ ấy nhìn thấy Chúa Giêsu đang đau khổ nơi người bệnh, và họ đang tận tụy chữa trị, cứu sống hình ảnh Chúa Giêsu đang đau khổ nơi bệnh nhân ấy.

Thời nay có rất nhiều bác sĩ không có lương tâm nghề nghiệp, họ hành nghề trước hết là vì tiền và sau đó là vì danh vọng. Bởi vì tiền nên họ chữa qua loa với bệnh nhân nghèo và từ chối những bệnh nhân không có tiền, bởi vì danh vọng nên họ coi mạng sống của người nghèo như những “củ khoai” bị thiu thối chữa làm gì thêm mất tiếng tăm của mình...

Người Kitô hữu không chửi mắng kiện cáo bác sĩ, bởi vì sự chết ở trong tay Thiên Chúa, nhưng luôn cầu nguyện cho các bác sĩ chữa bệnh với tâm hồn của Chúa Giêsu là thương xót và không bao giờ từ chối bệnh nhân, dù bệnh nhân ấy đến hồi chung kết...