NGƯỜI DO THÁI CHẤP NÊ BẤT TÍN

Mặc dù thấy rõ ngọn nguồn
Phép mầu ơn lạ chẳng buồn để tâm.
I-sai xưa chép không lầm :

5820. “Chúa ôi ! Chân lý Phúc Âm ai nhìn?
Quyền năng Chúa có ai tin ?”
Lời Kinh huyền diệu đáng in chữ vàng.
Giờ đây ứng nghiệm rõ ràng,
Bao nhiêu phép lạ ai màng tin đâu ?
I-sai cay đắng gieo sầu,
Chúa đành mặc họ lắc đầu bưng tai.
Mặc cho suy ngắn luận dài,
Mắt mù quáng mắt, lòng chai đá lòng.
Không còn phân biệt đục trong,

5830. Để mong hối cải, để hòng an thuyên”.
I-sai ôm mộng rao truyền,
Thấy vinh hiển Chúa định tuyên xưng Người.
Kể hàng kẻ cả đương thời,
May ra cũng có vài người tin theo.
Mà lòng sợ bọn Pha-siêu
Miệng không dám nói ra điều mình tin.
Sợ người gạt sổ bôi tên,
Hội đường sợ mất ghế trên đang ngồi.
Lo mình, được việc mình thôi,

5840. Còn sao danh Chúa trên trời mặc sao !
Nhớ lời Chúa phán hôm nào:
Nghe Ta mấy kẻ tin vào nơi Ta!
Tin Ta sâu sắc đậm đà,
Là tin chính Đấng sai Ta vào đời.
Nhận ra Ta giữa loài người,
Là nhận thấy Đấng từ trời sai Ta.
Ta là Ánh Sáng chói lòa,
Xóa tan đêm tối hiện ra ngày lành.
Lời Ta nghe chẳng thực hành,

5850. Ta không xét đoán, không đành phạt ai.
Ta đi cứu chuộc nhân loài,
Không đi lên án những người thiếu tin.
Nếu Ta không được nhận nhìn,
Lời Ta không được giữ gìn xứng cân.
Quan tòa xét xử tội nhân,
Chính là Lời đã ân cần giảng rao.
Lời thành quan án tối cao,
Muôn dân xét xử khi vào thế chung.
Lời Ta đã nói đã dùng,

5860. Cha Ta lệnh dạy vô cùng phân minh.
Lệnh Cha là phúc trường sinh,
Mọi Lời, Ta phải hiệp tình ý Cha”.