CÂY VẢ BỊ RỦA

Hôm sau chưa sạch sương mù,

5710. Chúa đà dậy sớm giã từ ra đi.

Điểm tâm chưa có thức gì,

Trông lên cây vả sum sê bên đàng.

Thử tìm những quả chín vàng,

Không may cây chỉ có tàn lá xanh.

Chúa rằng : “Thật uổng công trình,

Từ nay ngươi chẳng trổ sinh được gì !”

Tức thì cây vả héo đi,

Môn đồ thấy sự lạ kỳ ngẩn ra :

”Trình Thầy cành lá rườm rà,

5720. Cớ sao giây phút nó đà chết khô ?”

Hiểu qua lòng các môn đồ,

Chỉ toàn là cõi mơ hồ hoang mang.

Chúa rằng : “Tin thật vững vàng,

Việc chi cũng sẽ dễ dàng cho ngay.

Sá gì chuyện nhỏ nơi đây,

Mà dù muốn khiến núi nầy một câu :

Hãy bay đi xuống biển sâu,

Các con sẽ thấy phép mầu hiện ngay.

Trọn đời nên nhớ Lời Thầy,

5730. Mỗi khi cầu nguyện hãy đầy lòng tin.

Sự gì dù khó muôn nghìn,

Nếu tin chắc được, ắt xin được liền”.

Môn đồ ghi nhận lời khuyên,

Rồi cùng đi đến Thánh Đền Gia-liêm.