CHÚA GIÊSU VÀO THÀNH GIA-LIÊM
Hôm sau Chúa lại dẫn đầu,
Gia-liêm Thánh Địa cùng nhau tiến về.
Đến gần thành Bét-pha-ghê,
Chúa ra dấu bảo nhất tề nghỉ chân.
Riêng vời hai đại môn nhân,
Dặn rằng : “Hãy đến xóm gần trước đây.
Thấy lừa con buộc gốc cây,
Lừa chưa ai cưỡi, tháo dây khỏi nhà,
Dù khi đang dắt lừa ra,
5640. Có ai cật vấn, bảo : “Ta cần dùng.
Môn đồ phục Chúa vô cùng,
Mấy lời liệu trước thủy chung y lời.
Lừa con vừa dắt đến nơi,
Lưng lừa lấy áo khoác ngoài phủ trên.
Môn nhân giúp Chúa ngồi lên,
Chia nhau đứng xếp mỗi bên một hàng.
Kiệu đoàn tiến tới nghiêm trang,
Nhiều người trải áo lót đàng Chúa qua.
Dân về dự lễ gần xa,
5650. Tay cầm cành lá kéo ra đón chào.
Đến gần dốc núi Cây Dầu,
Môn nhân phấn khởi bắt đầu hô to :
”Hoan hô Thiên Chúa, hoan hô !
Vạn vạn tuế Đấng Ki-tô khải hoàn !
Nhân Danh Chúa đến trần gian,
Hiển vinh dưới đất ! Bình an trên trời.
Tiếng hô vang dội khắp nơi,
Kẻ thù tức giận cho người đến thưa :
”Trình Thầy nghe rõ ràng chưa ?
5660. Để cho môn đệ hô bừa thế sao ?”
Chúa rằng : “Ta bảo cho nào :
Người im, đá sẽ thay vào tung hô.
Khi vừa trông thấy Thành Đô,
Chúa lên tiếng khóc cơ hồ tiếc thương :
”Ngươi gây chi nỗi đoạn trường,
Làm cho khổ nhục quê hương vô hồi.
Hôm nay, đây nữa rồi thôi,
Chớ chi ngươi biết kịp thời hồi tâm !
Dù cho năm lỡ mười lầm,
5670. Bình an còn ở trong tầm tay ngươi.
Nhưng ngươi mù điếc mất rồi
Làm sao nghe thấy những lời hôm nay !
Có ngày quân giặc đến đây,
Đào hào đắp lũy đặc dày bao quanh.
Tấn công bốn mặt tường thành,
Làm cho sụp đổ tan tành một phen.
Cày qua, xới lại móng nền
Không còn hòn đá nào trên hòn nào !
Than ôi ! Đáng tiếc biết bao,
5680. Cái ngày Chúa bỏ công lao kiếm tìm.
Đoàn người tiến tới Gia-liêm,
Chúa vào Thánh Địa với niềm đắng cay.
Cả thành náo động lên ngay,
Hỏi nhau : “Ai biết Ông nầy là ai ?”
Thưa rằng : “Là bậc hiền tài,
Quê Na-da-rét, tên Ngài Giêsu.
Hôm sau Chúa lại dẫn đầu,
Gia-liêm Thánh Địa cùng nhau tiến về.
Đến gần thành Bét-pha-ghê,
Chúa ra dấu bảo nhất tề nghỉ chân.
Riêng vời hai đại môn nhân,
Dặn rằng : “Hãy đến xóm gần trước đây.
Thấy lừa con buộc gốc cây,
Lừa chưa ai cưỡi, tháo dây khỏi nhà,
Dù khi đang dắt lừa ra,
5640. Có ai cật vấn, bảo : “Ta cần dùng.
Môn đồ phục Chúa vô cùng,
Mấy lời liệu trước thủy chung y lời.
Lừa con vừa dắt đến nơi,
Lưng lừa lấy áo khoác ngoài phủ trên.
Môn nhân giúp Chúa ngồi lên,
Chia nhau đứng xếp mỗi bên một hàng.
Kiệu đoàn tiến tới nghiêm trang,
Nhiều người trải áo lót đàng Chúa qua.
Dân về dự lễ gần xa,
5650. Tay cầm cành lá kéo ra đón chào.
Đến gần dốc núi Cây Dầu,
Môn nhân phấn khởi bắt đầu hô to :
”Hoan hô Thiên Chúa, hoan hô !
Vạn vạn tuế Đấng Ki-tô khải hoàn !
Nhân Danh Chúa đến trần gian,
Hiển vinh dưới đất ! Bình an trên trời.
Tiếng hô vang dội khắp nơi,
Kẻ thù tức giận cho người đến thưa :
”Trình Thầy nghe rõ ràng chưa ?
5660. Để cho môn đệ hô bừa thế sao ?”
Chúa rằng : “Ta bảo cho nào :
Người im, đá sẽ thay vào tung hô.
Khi vừa trông thấy Thành Đô,
Chúa lên tiếng khóc cơ hồ tiếc thương :
”Ngươi gây chi nỗi đoạn trường,
Làm cho khổ nhục quê hương vô hồi.
Hôm nay, đây nữa rồi thôi,
Chớ chi ngươi biết kịp thời hồi tâm !
Dù cho năm lỡ mười lầm,
5670. Bình an còn ở trong tầm tay ngươi.
Nhưng ngươi mù điếc mất rồi
Làm sao nghe thấy những lời hôm nay !
Có ngày quân giặc đến đây,
Đào hào đắp lũy đặc dày bao quanh.
Tấn công bốn mặt tường thành,
Làm cho sụp đổ tan tành một phen.
Cày qua, xới lại móng nền
Không còn hòn đá nào trên hòn nào !
Than ôi ! Đáng tiếc biết bao,
5680. Cái ngày Chúa bỏ công lao kiếm tìm.
Đoàn người tiến tới Gia-liêm,
Chúa vào Thánh Địa với niềm đắng cay.
Cả thành náo động lên ngay,
Hỏi nhau : “Ai biết Ông nầy là ai ?”
Thưa rằng : “Là bậc hiền tài,
Quê Na-da-rét, tên Ngài Giêsu.