Nên Giống Trẻ Thơ
Chúa dạy phải hiền lành khiêm nhượng,
Giống trẻ thơ để hưởng nước trời.
Trẻ thơ chỉ biết vui cười
Hồn nhiên, trong trắng, sáng ngời tin yêu.
Tin tất cả mọi điều chỉ giáo,
Tin mọi lời khuyên bảo mẹ cha.
Lòng tin như thế thật thà,
Đúng phương ngôn nói: “Suy ta ra người”
Trẻ yêu hết, nụ cười ngay thật
Đồ chơi toàn những vật tầm thường.
Trẻ chơi không biết chán chường
Nụ cười nghe cả Thiên đường bên trong.
Trẻ có giận, giận xong quên hết,
Chỉ lát sau thân thiết như thường.
Mắt nhìn như kéo tình thương
Trông gương mặt ánh cả gương Thiên Thần.
Trẻ nói chuyện không cần lý luận,
Không cạnh rìa, nghĩa ẩn xa xôi
Nói ngay nói thật mà thôi,
Hồn nhiên mấp máy đôi môi Tin Mừng.
Trẻ vui nhộn tưng bừng khắp chốn,
Không tình ngang, ý muốn chẳng lành.
Gái trai tinh trắng, ngọn ngành
Như nguyên tổ lúc tạo thành đầu tiên.
Xưa chính Chúa yêu riêng trẻ nhỏ,
Như Gioan Chúa tỏ tình yêu:
Đời trinh khiết quý bao nhiêu
Trẻ mang vẻ đẹp cao siêu Nước trời.
Đời thơ ấu là đời có phúc,
Đời rập theo khuôn đúc Chúa Trời,
Linh hồn trong xác sáng tươi
Chúa hoà trong những tiếng cười giòn tan.
Chúa yêu chính Thiên đàng trong trẻ
Chúa lại gần những vẻ siêu nhiên
Nước trời trẻ được ưu tiên,
Trần gian trẻ được đến bên mọi người.
Hoa kia mọc đến thời tất nở,
Trẻ thành người lớn ở trần gian
Trưởng thành quy luật rõ ràng,
Trẻ không cản được, lớn càng phải tuân.
Nhưng Chúa dạy tinh thần trẻ nhỏ,
Chứ không đòi lột bỏ xác ta,
Người ta thường nói tính già
Nếu so tính trẻ cũng là bằng nhau.
Phải trong sạch trước sau vẫn thế,
Phải đơn sơ như thể bồ câu,
Vẫn vui trong chính khổ sầu
Dịu dàng, tha thứ, nguyện cầu không ngơi.
Đời sống ấy là đời thơ trẻ,
Dù tuổi cao vẫn vẻ trắng trong,
Đó là trẻ nhỏ trong lòng
Là đường thơ ấu khát mong đợi chờ.
Con nguyện hứa tôn thờ yêu Chúa
Bằng con đường riêng của trẻ thơ
Sao cao càng nhỏ và mờ
Thiên đàng lấp lánh đợi chờ trẻ thơ./.
Chúa dạy phải hiền lành khiêm nhượng,
Giống trẻ thơ để hưởng nước trời.
Trẻ thơ chỉ biết vui cười
Hồn nhiên, trong trắng, sáng ngời tin yêu.
Tin tất cả mọi điều chỉ giáo,
Tin mọi lời khuyên bảo mẹ cha.
Lòng tin như thế thật thà,
Đúng phương ngôn nói: “Suy ta ra người”
Trẻ yêu hết, nụ cười ngay thật
Đồ chơi toàn những vật tầm thường.
Trẻ chơi không biết chán chường
Nụ cười nghe cả Thiên đường bên trong.
Trẻ có giận, giận xong quên hết,
Chỉ lát sau thân thiết như thường.
Mắt nhìn như kéo tình thương
Trông gương mặt ánh cả gương Thiên Thần.
Trẻ nói chuyện không cần lý luận,
Không cạnh rìa, nghĩa ẩn xa xôi
Nói ngay nói thật mà thôi,
Hồn nhiên mấp máy đôi môi Tin Mừng.
Trẻ vui nhộn tưng bừng khắp chốn,
Không tình ngang, ý muốn chẳng lành.
Gái trai tinh trắng, ngọn ngành
Như nguyên tổ lúc tạo thành đầu tiên.
Xưa chính Chúa yêu riêng trẻ nhỏ,
Như Gioan Chúa tỏ tình yêu:
Đời trinh khiết quý bao nhiêu
Trẻ mang vẻ đẹp cao siêu Nước trời.
Đời thơ ấu là đời có phúc,
Đời rập theo khuôn đúc Chúa Trời,
Linh hồn trong xác sáng tươi
Chúa hoà trong những tiếng cười giòn tan.
Chúa yêu chính Thiên đàng trong trẻ
Chúa lại gần những vẻ siêu nhiên
Nước trời trẻ được ưu tiên,
Trần gian trẻ được đến bên mọi người.
Hoa kia mọc đến thời tất nở,
Trẻ thành người lớn ở trần gian
Trưởng thành quy luật rõ ràng,
Trẻ không cản được, lớn càng phải tuân.
Nhưng Chúa dạy tinh thần trẻ nhỏ,
Chứ không đòi lột bỏ xác ta,
Người ta thường nói tính già
Nếu so tính trẻ cũng là bằng nhau.
Phải trong sạch trước sau vẫn thế,
Phải đơn sơ như thể bồ câu,
Vẫn vui trong chính khổ sầu
Dịu dàng, tha thứ, nguyện cầu không ngơi.
Đời sống ấy là đời thơ trẻ,
Dù tuổi cao vẫn vẻ trắng trong,
Đó là trẻ nhỏ trong lòng
Là đường thơ ấu khát mong đợi chờ.
Con nguyện hứa tôn thờ yêu Chúa
Bằng con đường riêng của trẻ thơ
Sao cao càng nhỏ và mờ
Thiên đàng lấp lánh đợi chờ trẻ thơ./.