TÌNH YÊU THÁNH THỂ

Chúa ơi, con biết nói gì?

Chúa là ánh sáng con đi vững vàng.

Chúa là hạnh phúc Thiên đàng,

Con càng yêu mến lại càng khát khao.

Con còn biết nói thế nào?

Chúa là sức sống dạt dào trong con.

Con yêu mến Chúa sắt son,

Tình yêu Chúa mãi vẫn còn thẳm sâu.

Đẹp sao những phút nguyện cầu,

Hồn con bên Chúa nhiệm mầu biến tan.

Biến tan mà vẫn vẹn toàn,

Hồn tan trong Chúa, Chúa tràn trong con.

Đây giờ hạnh phúc sắt son,

Thiên đàng là Chúa con còn tìm đâu?

Ngước nhìn lên Chúa nhiệm mầu,

Chúa đây, Chúa cũng ở sâu đáy lòng.

Khác nào như mạch nước trong,

Nai rừng khát nước ước mong đi tìm.

Muôn đời Chúa vẫn lặng im,

Con tìm thấy Chúa cũng chìm đắm theo.

Chúa giầu, Chúa lại khó nghèo,

Thiêng liêng mà xác lại treo Thập hình.

Yêu là trao hiến trọn tình,

Chúa nghèo, Chúa hiến thân mình vì yêu.

Mắt con nhìn Chúa cao siêu,

Tai con nghe thấu những điều Chúa khuyên.

Tim con yêu Chúa triền miên,

Môi con mấp máy: vô biên, đời đời.

Hỡi muôn tinh tú trên trời,

Muôn sinh vật với loài người thế gian,

Hãy dâng ca khúc khải hoàn,

Tôn thờ chính Chúa Thiên đàng nơi đây.

Phêrô trên núi ngất ngây,

Nói mà không biết thưa Thầy điều chi,

Giờ con thấm thía lạ kỳ,

Cũng quỳ dâng Chúa những gì không hay.

Thánh Phaolô chỉ khuyên nài:

“Để anh em hiểu rộng, dài, cao, sâu.

Tình yêu Thiên Chúa nhiệm mầu,

Vượt muôn trí hiểu tiếp thâu loài người” (Eph 3, 18-19)

Hỏi đây là đất hay trời,

Là nơi trần thế hay nơi thiên đàng?

Là trời xuống với trần hoàn,

Là Ngôi Thiên Chúa biến tan nuôi người.

Thời gian dài nhất: đời đời!

Tình yêu lớn nhất: tình người hiến thân!

Chính đây Thánh Thể lương thần,

Là nơi thể hiện ngàn lần rõ hơn.

Như mưa giấu ẩn tromg cơn,

Suối trong nước biển, bóng gương trong hồ.

Tình yêu của Chúa Kitô

Ẩn trong Thánh Thể cũng vô cùng lời…

Ban đêm nhìn ngước lên trời,

Ngàn sao lấp lánh như người vẫy tay.

Chúa ơi, tình Chúa lạ thay,

Ngự trong Thánh Thể đêm ngày đợi con.

Chập trùng đồi núi chon von,

In chân trời thẳm như còn giáp nhau,

Tình con - tình Chúa trước sau

Không còn ngăn cách theo màu thời gian.

Cá bơi trong nước ngập tràn

Uốn mình lặn ngụp nhẹ nhàng như chim.

Đời con ba nổi bảy chìm

Hồn về bên Chúa im lìm vút bay!

Kìa ngàn mây thắm đẹp thay,

Tạo bằng hơi nước ngày ngày kết liên,

Hồn con trong Chúa triền miên

Cũng dần tan biến, thoát lên nhẹ nhàng.

Hừng đông bừng sáng huy hoàng,

Chính do trái đất xốn xang trở mình.

Chúa đây, Chúa vẫn lặng thinh

Hồn con tìm đến bình minh sáng ngời!

Khoảng không rộng lắm ai ơi

Vật gì phản chiếu mới ngời sáng lên.

Bao hồn còn lạnh bóng đêm

Mặc nguồn sáng Chúa trước thềm đóng im.

Có hai trạng thái im lìm:

Một là ánh sáng xuyên tìm không gian,

Một luôn đứng lặng hoàn toàn,

Thâm u sự chết, nhập đoàn bóng đêm.

Chúa là ánh sáng dịu êm,

Toả từ Thánh thể êm đềm lửa yêu.

Địa cầu tăm tối bao nhiêu

Chúa càng mong lửa tình yêu cháy bùng.(Lc 12, 49)

Con suy mà thấy hãi hùng:

Chúa Trời sao lại ở cùng thế gian?

Đấng điều khiển cả vũ hoàn

Dưới hình tấm bánh tự giam Nhà Chầu.

Mà đâu đã hết nhiệm mầu,

Bánh là lương thực đứng đầu nuôi dân

Vì yêu Chúa cũng tan dần

Linh hồn ăn Bánh Thiên Thần trường sinh.

Ôi quyền phép Chúa uy linh

Con không biết chẳng bạc tình lắm ru?

Tình nào bằng Chúa Giêsu

Giấu Ngôi Thiên Chúa tự tù vì con?

Này đây con muốn hao mòn,

Như cây nến sáp mãi còn lửa yêu.

Đáp tình Chúa quá cao siêu

Tử hình chưa đủ, muốn nhiều người ăn.

Máu hoà trong máu gia tăng,

Linh hồn trong Chúa lớn bằng Kitô.

Thời gian trên mặt đồng hồ

Cũng bằng vũ trụ khổng lồ qua đi.

Linh hồn còn ngắm nhìn chi

Mà không là Chúa uy nghi trong mình.

Vây quanh là cả Thiên đình

Thiên Thần, các Thánh, Nữ Trinh Mẹ hiền.

Con nhờ lời mẹ cách riêng

Con nhờ Thần Thánh linh thiêng cầu bầu,

Tạ ơn Thiên Chúa nhiệm mầu

Tình yêu xúc động cao sâu lạ thường.

Chúa ơi con mến khôn lường

Ước chi con được như hương toả dần.

Nóng như lửa Chúa Thánh Thần,

Hao mòn như Chúa hiến thân cứu đời.

Rộng tình như cả đất trời

Mặn như nước biển, sáng ngời như gương.

Trắng trong như tuyết như sương

Ngạt ngào như gió quyện hương hoa hồng.

Chảy tràn như một dòng sông,

Mới luôn như cảnh hừng đông chan hoà.

Chúa ơi, giờ phút thiết tha

Con nguyền làm nến, làm hoa bàn thờ.

Để yêu mến Chúa vô bờ,

Làm đèn chầu Chúa mọi giờ cháy liên.

Xin tha con hết tội khiên

Và ban ơn phúc siêu nhiên chan hoà.

*

* *

Bóng chiều theo gió bay xa

Hồn con trong Chúa tan hoà từ đây…/.