57. QUÁI THÚ VÀ MỸ NƯƠNG
Ngày xửa ngày xưa, một vị hoàng tử vì đã khép kín con tim, xua đuổi một người ăn xin túng quẩn, nên đã hóa thành Quái Thú, một dã thú quái dị ngay trong cung điện của mình...
Rồi một ngày ấy, Mỹ Nương vì muốn cứu thoát cha mình, đã bằng lòng ở lại trong lâu đài của Quái Thú. Tim Quái Thú bắt đầu biết yêu trở lại, chàng đã hết tình chăm sóc cho Mỹ Nương, nhưng tim nàng vẫn không hề rung động, cho đến ngày Quái Thú xả thân cứu nàng thoát khỏi nanh vuốt của bầy lang sói.
Kể từ đấy, nàng mới chịu ăn chung, đọc sách, múa nhảy với chàng. Chàng cũng dần dần thay đổi nếp sống.
Chàng đã yêu nàng.
Chàng mong chờ nơi nàng hai tiếng yêu thương. Chỉ cần một câu em yêu anh, thì không những chàng sẽ trở lại nguyên vẹn hình hài con người, mà các thị vệ cũng thoát khỏi lời chúc dữ của ngày xưa ấy.
Cả chàng lẫn hoàng cung khắc khoải chờ mong.
Rồi một hôm chàng cho nàng xem chiếc gương thần, thì than ôi! Nàng đã thấy được thảm cảnh của cha mình. Thấy nàng khắc khoải muốn đi tìm cha, Quái Thú đã nhỏ nhẹ cùng nàng:
- Thế thì em phải đi về cùng cha.
Chỉ một câu này thôi đủ cho mộng ước trở lại hình người của Quái Thú tan thành mây khói.
Đám thị vệ, chưa biết chuyện này, vẫn sung sướng mong chờ ngày Mỹ Nương thốt lên lời tha thiết em yêu anh.
Ngờ đâu, họ đã bật ngửa khi nghe Quái Thú bảo:
- Tôi đã để nàng ra đi.
- Sao? Hoàng tử để nàng ra đi thật sao?
Nghia là cả hoàng tử lẫn thị vệ sẽ mãi mãi là quái thú, là đồ vật trong lâu đài hoang vắng. Không thể nào hiểu được, họ thốt lên:
- Tại sao thế?
- Tại vì tôi yêu nàng.
*****
- Trước đó, Hoàng tử đã trở thành Quái Thú chỉ vì có tim mà không biết rung động.
Lắm khi, chúng ta, tuy vẫn nguyên vẹn hình người, nhưng thật ra cũng chẳng khác gì Quái Thú, vì tim ta chẳng biết rung cảm trước cảnh khổ đau của đồng loại. Và còn tệ hơn nữa, không biết cùng vui khi đồng loại hay hơn mình, hoặc khư khư nắm giữ lấy người yêu trong tay mình như một vật sở hữu!
- Nhưng sau này, Quái Thú đã hiểu rằng, yêu là để, cho người mình yêu được tự do.
Chúa đã yêu thương mình, Ngài đã tạo dựng nên mình, chết vì mình, nhưng Ngài không cưỡng ép mình yêu Ngài.
Ngài để mình tự do.
Cũng như Mỹ Nương trong phim Beauty and the Beast đã tự do ra đi, rồi tự ý quay về để thốt nên lời giải thoát: Em yêu anh!, Chúa vẫn luôn luôn đợi chờ ngày đứa con hoang đàng tự ý trở về, để ôm chầm lấy con hôn lấy hôn để (Lu-ca 15: 20), khiến cho cả triều thần Thiên Chúa vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối. (Lu-ca 15: 10)
Lạy Thần Khí Yêu Thương, xin dạy con biết nói lên lời giải thoát: Con yêu Chúa!
- Cầu nguyện
- Quyết tâm
- Dấn thân
Ngày xửa ngày xưa, một vị hoàng tử vì đã khép kín con tim, xua đuổi một người ăn xin túng quẩn, nên đã hóa thành Quái Thú, một dã thú quái dị ngay trong cung điện của mình...
Rồi một ngày ấy, Mỹ Nương vì muốn cứu thoát cha mình, đã bằng lòng ở lại trong lâu đài của Quái Thú. Tim Quái Thú bắt đầu biết yêu trở lại, chàng đã hết tình chăm sóc cho Mỹ Nương, nhưng tim nàng vẫn không hề rung động, cho đến ngày Quái Thú xả thân cứu nàng thoát khỏi nanh vuốt của bầy lang sói.
Kể từ đấy, nàng mới chịu ăn chung, đọc sách, múa nhảy với chàng. Chàng cũng dần dần thay đổi nếp sống.
Chàng đã yêu nàng.
Chàng mong chờ nơi nàng hai tiếng yêu thương. Chỉ cần một câu em yêu anh, thì không những chàng sẽ trở lại nguyên vẹn hình hài con người, mà các thị vệ cũng thoát khỏi lời chúc dữ của ngày xưa ấy.
Cả chàng lẫn hoàng cung khắc khoải chờ mong.
Rồi một hôm chàng cho nàng xem chiếc gương thần, thì than ôi! Nàng đã thấy được thảm cảnh của cha mình. Thấy nàng khắc khoải muốn đi tìm cha, Quái Thú đã nhỏ nhẹ cùng nàng:
- Thế thì em phải đi về cùng cha.
Chỉ một câu này thôi đủ cho mộng ước trở lại hình người của Quái Thú tan thành mây khói.
Đám thị vệ, chưa biết chuyện này, vẫn sung sướng mong chờ ngày Mỹ Nương thốt lên lời tha thiết em yêu anh.
Ngờ đâu, họ đã bật ngửa khi nghe Quái Thú bảo:
- Tôi đã để nàng ra đi.
- Sao? Hoàng tử để nàng ra đi thật sao?
Nghia là cả hoàng tử lẫn thị vệ sẽ mãi mãi là quái thú, là đồ vật trong lâu đài hoang vắng. Không thể nào hiểu được, họ thốt lên:
- Tại sao thế?
- Tại vì tôi yêu nàng.
*****
- Trước đó, Hoàng tử đã trở thành Quái Thú chỉ vì có tim mà không biết rung động.
Lắm khi, chúng ta, tuy vẫn nguyên vẹn hình người, nhưng thật ra cũng chẳng khác gì Quái Thú, vì tim ta chẳng biết rung cảm trước cảnh khổ đau của đồng loại. Và còn tệ hơn nữa, không biết cùng vui khi đồng loại hay hơn mình, hoặc khư khư nắm giữ lấy người yêu trong tay mình như một vật sở hữu!
- Nhưng sau này, Quái Thú đã hiểu rằng, yêu là để, cho người mình yêu được tự do.
Chúa đã yêu thương mình, Ngài đã tạo dựng nên mình, chết vì mình, nhưng Ngài không cưỡng ép mình yêu Ngài.
Ngài để mình tự do.
Cũng như Mỹ Nương trong phim Beauty and the Beast đã tự do ra đi, rồi tự ý quay về để thốt nên lời giải thoát: Em yêu anh!, Chúa vẫn luôn luôn đợi chờ ngày đứa con hoang đàng tự ý trở về, để ôm chầm lấy con hôn lấy hôn để (Lu-ca 15: 20), khiến cho cả triều thần Thiên Chúa vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối. (Lu-ca 15: 10)
Lạy Thần Khí Yêu Thương, xin dạy con biết nói lên lời giải thoát: Con yêu Chúa!
- Cầu nguyện
- Quyết tâm
- Dấn thân