Có một lần, hai người Chu Cát Lệnh và Vương thừa tướng, chỉ vì tên họ đặt trước đặt sau mà tranh cãi ồn cả lên.
Vương thừa tướng đưa ra lí do :
- "Tên họ được xếp ở giữa, tại sao không gọi là Cát Vương, mà lại gọi là Vương Cát ?"
Chu Cát Lệnh phản bác, nói :
- "Điều này không dể dàng giải thích, trong cuộc sống thường ngày chúng ta nói "lừa ngựa", mà không nói "ngựa lừa", ngài cũng biết, lẽ nào ngựa không như lừa sao ?"
(Thế Thuyết Tân Ngữ)
Suy tư :
Nói "lừa ngựa" hay nói "ngựa lừa" thì cũng giống nhau mà thôi, chẳng qua là do thói quen lâu ngày rồi trở thành nếp, nó không quan trọng, cái quan trọng là một khi đã thành thói quen rồi, có bằng lòng sửa lại không, bởi vì sửa lại một thói quen đã thành nếp thì rất khó.
Thói quen hách dịch với người khác, thói quen muốn chơi trên đầu trên cổ người ta, thói quen nói móc họng anh em.v.v... và rất nhiều thói quen không tốt khác của chúng ta đã làm cho người khác khó chịu và chịu không nổi, mà đôi lúc chúng ta cứ cho là "bản tính tôi" nó như thế, mà không chịu sửa đổi. Linh mục Vincent Lebbe (người Bỉ, xem "Cương lĩnh tinh thần tu đức của cha Vincent Lebbe" do Lm. Nguyễn Nhân Tài, dịch) có nói : "Làm thì có phương pháp, không làm thì không có phương pháp", có nghĩa là nếu trong mọi công việc, dù khó khăn đến đâu, nếu chúng ta bắt tay làm thì tự nhiên sẽ có phương pháp làm, còn nếu chúng ta không muốn làm, thì nhất định sẽ không có phương pháp.
Nếu chúng ta quyết tâm sửa đổi những thói quen xấu, những thói quen không mấy tốt đẹp, thì nhất định chúng ta sẽ có phương pháp làm và sẽ thành công. Đương nhiên chúng ta cũng rất cần ơn Chúa giúp mới có thể thành công, nhưng nếu chúng ta không quyết tâm làm, thì chúng ta lấy tư cách gì mà đòi Chúa giúp chứ ? Ngài chỉ giúp khi chúng ta quyết tâm làm mà thôi.
Vương thừa tướng đưa ra lí do :
- "Tên họ được xếp ở giữa, tại sao không gọi là Cát Vương, mà lại gọi là Vương Cát ?"
Chu Cát Lệnh phản bác, nói :
- "Điều này không dể dàng giải thích, trong cuộc sống thường ngày chúng ta nói "lừa ngựa", mà không nói "ngựa lừa", ngài cũng biết, lẽ nào ngựa không như lừa sao ?"
(Thế Thuyết Tân Ngữ)
Suy tư :
Nói "lừa ngựa" hay nói "ngựa lừa" thì cũng giống nhau mà thôi, chẳng qua là do thói quen lâu ngày rồi trở thành nếp, nó không quan trọng, cái quan trọng là một khi đã thành thói quen rồi, có bằng lòng sửa lại không, bởi vì sửa lại một thói quen đã thành nếp thì rất khó.
Thói quen hách dịch với người khác, thói quen muốn chơi trên đầu trên cổ người ta, thói quen nói móc họng anh em.v.v... và rất nhiều thói quen không tốt khác của chúng ta đã làm cho người khác khó chịu và chịu không nổi, mà đôi lúc chúng ta cứ cho là "bản tính tôi" nó như thế, mà không chịu sửa đổi. Linh mục Vincent Lebbe (người Bỉ, xem "Cương lĩnh tinh thần tu đức của cha Vincent Lebbe" do Lm. Nguyễn Nhân Tài, dịch) có nói : "Làm thì có phương pháp, không làm thì không có phương pháp", có nghĩa là nếu trong mọi công việc, dù khó khăn đến đâu, nếu chúng ta bắt tay làm thì tự nhiên sẽ có phương pháp làm, còn nếu chúng ta không muốn làm, thì nhất định sẽ không có phương pháp.
Nếu chúng ta quyết tâm sửa đổi những thói quen xấu, những thói quen không mấy tốt đẹp, thì nhất định chúng ta sẽ có phương pháp làm và sẽ thành công. Đương nhiên chúng ta cũng rất cần ơn Chúa giúp mới có thể thành công, nhưng nếu chúng ta không quyết tâm làm, thì chúng ta lấy tư cách gì mà đòi Chúa giúp chứ ? Ngài chỉ giúp khi chúng ta quyết tâm làm mà thôi.