NGẢI TỬ SẮP KHÓC
Tề Tuyên vương hỏi Thuần Vu Khôn : “Trời đất sau mấy năm thì đảo lộn ?”
Thuần Vu Khôn trả lời : “Trời đất khi đến mười hai vạn năm thì đảo lộn”.
Ngải tử đứng bên cạnh nghe thế thì khóc lớn, Tề Tuyên công hỏi ông ta tại sao khóc, ông ta đáp : “Tôi vì bá tánh sau mười một vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín năm sau mà khóc”.
Tề Tuyên vương nói : “Chuyện đó thì như thế nào ?”
Ngải tử trả lời : “Tôi buồn là đến lúc đó, họ tìm chổ nào để tránh tai nạn lớn lao như thế này chứ !”
(Ngải tử hậu ngôn)
Suy tư :
Mười hai vạn năm mới thay đổi vậy mà Ngải tử đã khóc giùm cho thế hệ mười một vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín năm sau, thì quả là con người biết lo xa, và con người ta thì thường lo xa hơn là lo gần, lo cái hôm qua hơn là lo cái hôm nay, cho nên người ta vẫn cứ băn khoăn mãi mãi...
Người khôn ngoan là người biết lo gần và lo xa, lo gần là việc mình đang làm đây có ảnh hưởng đến chuyện ngày mai của người khác không; việc cha mẹ làm hôm nay có ảnh hưởng đến chuyện tương lai của con cháu không; chuyện tôi làm hôm nay có ảnh hưởng việc ngày tôi chịu phán xét trước mặt Thiên Chúa không.v.v...đó chính là chuyện của người Kitô hữu khôn ngoan.
Người khôn ngoan là người làm việc hôm nay để phát triển ngày mai; người Kitô hữu khôn ngoan là người làm việc hôm nay là để nhẹ bớt và đứng vững trong ngày phán xét của Chúa Giêsu.
Ai cũng lo xa, nhưng ít người lo xa đến sự sống đời đời của mình...
Tề Tuyên vương hỏi Thuần Vu Khôn : “Trời đất sau mấy năm thì đảo lộn ?”
Thuần Vu Khôn trả lời : “Trời đất khi đến mười hai vạn năm thì đảo lộn”.
Ngải tử đứng bên cạnh nghe thế thì khóc lớn, Tề Tuyên công hỏi ông ta tại sao khóc, ông ta đáp : “Tôi vì bá tánh sau mười một vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín năm sau mà khóc”.
Tề Tuyên vương nói : “Chuyện đó thì như thế nào ?”
Ngải tử trả lời : “Tôi buồn là đến lúc đó, họ tìm chổ nào để tránh tai nạn lớn lao như thế này chứ !”
(Ngải tử hậu ngôn)
Suy tư :
Mười hai vạn năm mới thay đổi vậy mà Ngải tử đã khóc giùm cho thế hệ mười một vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín năm sau, thì quả là con người biết lo xa, và con người ta thì thường lo xa hơn là lo gần, lo cái hôm qua hơn là lo cái hôm nay, cho nên người ta vẫn cứ băn khoăn mãi mãi...
Người khôn ngoan là người biết lo gần và lo xa, lo gần là việc mình đang làm đây có ảnh hưởng đến chuyện ngày mai của người khác không; việc cha mẹ làm hôm nay có ảnh hưởng đến chuyện tương lai của con cháu không; chuyện tôi làm hôm nay có ảnh hưởng việc ngày tôi chịu phán xét trước mặt Thiên Chúa không.v.v...đó chính là chuyện của người Kitô hữu khôn ngoan.
Người khôn ngoan là người làm việc hôm nay để phát triển ngày mai; người Kitô hữu khôn ngoan là người làm việc hôm nay là để nhẹ bớt và đứng vững trong ngày phán xét của Chúa Giêsu.
Ai cũng lo xa, nhưng ít người lo xa đến sự sống đời đời của mình...