Chúa Dạy Con

Chúa dạy con “Yêu hết lòng hết sức,

Hết tâm hồn và hết mức trí khôn”

Đây tim con trào máu nóng dập dồn

Con yêu Chúa hết tâm hồn lạy Chúa!

Nhưng tình cảm loài người mau phai úa,

Phải được theo soi dẫn của trí khôn.

Vâng tim con, cùng với cả tâm hồn,

Cả trí tuệ xin được luôn yêu mãi.

Con gọi Chúa từ những ngày thơ dại

Theo Chúa khi con ngước mái đầu xuân,

Con mến yêu khi đầu đã hoa râm,

Càng yêu mến khi tới gần cửa mộ.

Đời gian trá, con tìm về chính lộ

Đời chóng tàn con tìm chỗ nương thân,

Sống giữa đời con càng thấy phù vân,

Bao dấu hỏi giữa lương tâm thôi thúc:

Mọi tạo vật Chúa đã đều chúc phúc,

Đều tốt lành vào chính lúc dựng nên,

Sao bây giờ lại quằn quại kêu rên

Đời chúc phúc hay chúc nghiêng lạy Chúa?

Kìa tia sáng ánh lên màu muôn thuở

Mọi phúc lành đều do Chúa toàn năng,

Là tình yêu, là cuộc sống vĩnh hằng,

Đâu có sự đổi thay nhanh tạo vật.

Vậy đã có một cái gì hư mất,

Một sự gì khiến sự thật phũ phàng.

Con hiểu rồi từ giây phút “địa đàng”

Chính nguyên tổ đã vội vàng làm mất!

Đường của Chúa vẫn là đường sự thật,

Đường của con thành phảng phất bóng hình.

Chúa phúc lành, con thảm thiết điêu linh,

Trời vĩnh cửu, đất thụ sinh mau chết.

Nhưng Thiên Chúa là tình yêu thâm thiết

Không nỡ nhìn con rên xiết kêu van

Nên Ngôi Lời đã từ bỏ vinh quang

Sinh xuống thế giữa trần gian khổ thống.

Ôi Thiên Chúa, Chúa làm con xúc động

Vì yêu con Chúa hành động quên mình.

Để cho con từ nô lệ tội tình

thành con Chúa, gặp phúc vinh đã mất.

Vâng từ nay đời không còn u uất

Vì Cha cho con hiệp nhất với Cha,

Một Tình yêu, một nguồn sống sâu xa

“Của ăn Ta chính là: Vâng ý Chúa” (Jo 3,31)

Chỉ khô héo như cành nho tàn úa,

Ai lìa cành sống kiếp của phù sinh

Đời vừa là chốn bể khổ điêu linh

Vừa là cửa vào phúc vinh vĩnh cửu.

Phút hiện tại là phút giây giải cứu

Vui hay buồn, được hay chịu do ta.

Chúa của con! trong tình mến chan hoà

Con cũng nói “Của ăn là ý chúa”./.