54. NẾU TÔI KHÔNG YÊU

Giả như tôi ăn nói tài ba, giảng bài thông suốt, mà không yêu từng em nhỏ, tôi chỉ là cái máy không hồn.

Giả như tôi thấy được mọi giải đáp cho các vấn đề giáo dục, mà không yêu người trẻ, tôi cũng chẳng là gì.

Giả như tôi đem hết tiền túi mua sắm đủ mọi trợ huấn cụ cho lớp học, mà không yêu học trò tôi, tôi thật đã xài tiền hoang phí.

Yêu thì nhẫn nhục, sẵn lòng chịu khó giảng đi giảng lại bài cho trẻ kém thông minh.

Yêu thì hiền hậu, biết khóa miệng mình, nhưng mở ngỏ con tim, khi học trò cãi hỗn, phụ huynh chỉ trích, đồng nghiệp nói xấu mình.

Yêu thì không ghen tuông, khi thấy học trò lớp khác dễ thương, ngoan ngoãn, thành công hơn học trò lớp mình.

Yêu thì không vênh vang, không tự đắc, khi học sinh ca ngợi mình, chỉ thích theo học với mình.

Yêu sẽ khiến mình du di thời khóa biểu, kế hoạch, giáo án... vì trẻ

Yêu sẽ khiến mình cầm lòng nóng giận, khi cả lớp ồn ào, vô trật tự, để giúp trẻ hiểu giá trị của sự tự chủ, và kỷ luật.

Yêu sẽ khiến mình không nói oang oang lỗi lầm của học sinh mình cho thầy cô khác nghe.

Yêu sẽ khiến mình tiếp tục giảng giải cho dù trẻ hầu như không phân biệt nổi Thánh Thần với thiên thần.

Các phương pháp giáo dục, các tiến trình giáo lý, sách học, trợ huấn cụ... tất cả sẽ qua đi, nhưng tình yêu không bao giờ mất được.

Trong nghề giáo dục có ba điều quan trọng: chịu đựng, kiên nhẫn, và yêu thương; nhưng cao trọng hơn cả là tình yêu.

Quà tặng quý nhất cho trẻ là tình yêu của thầy cô.

*****

Thánh Phao-lô viết như sau trong 1Cô-rin-tô 13: 1-13:

Giả như tôi có nói được mọi thứ tiếng của loài người và của các thiên thần đi nữa, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng khác gì thanh la phèng phèng, chũm chọe xoang xoảng.

Giả như tôi được ơn nói tiên tri, và được biết hết mọi điều bí nhiệm, mọi lẽ cao siêu, hay có được tất cả đức tin đến chuyển núi dời non, mà không có đức mến, thì tôi cũng chẳng là gì.

Giả như tôi có đem hết gia tài cơ nghiệp ra mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, thì cũng chẳng ích gì cho tôi.

Đức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc...

Đức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, chịu đựng tất cả.

Đức mến không bao giờ mất được.

Ơn nói tiên tri ư ? Cũng chỉ nhất thời.

Nói các tiếng lạ ư ? Có ngày sẽ hết.

Ơn hiểu biết ư ? Rồi cũng chẳng còn.

...

Hiện nay, đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến.

Lạy Chúa, xin cho con yêu và yêu học trò tha thiết.

- Cầu nguyện

- Quyết tâm

- Dấn thân