ĐÂU CÓ NHƯ THẾ
Lần thi nọ, có một thí sinh khoe khoang rằng nhất định mình sẽ thi đậu, anh ta nói với mọi người : “Ban đêm tôi nằm mơ thấy trống đánh kèn thổi, té ra là có bức hoành báo tin thi đậu gởi đến nhà tôi”.
Bạn bè của anh ta cười nhạo nói : “Đúng đấy, ban đêm tôi cũng nằm mộng thấy bức hoành báo tin vui đưa đến nhà anh, trên bức hoành có đề bốn chữ”.
Thí sinh ấy hỏi : “Đó là bốn chữ gì ?”--người bạn trả lời : “Đâu có như thế”.
(Tinh tuyển nhã tiếu)
Suy tư :
Nằm mơ thấy đánh trống thổi kèn rồi khoe khoang mình sẽ thi đậu bảng vàng, đúng là chuyện khoa trương có một không hai trên đời.
Nếu mỗi người Kitô hữu đều nói “đâu có như thế được” thì chắc chắn thế giới sẽ có hòa bình và xã hội sẽ được an vui. Khi gặp cám dỗ chúng ta nói “đâu có như thế được”, vì tôi là người Kitô hữu, thì có lẽ sẽ tránh được phạm tội; khi giận hờn chửi mắng anh em mà tự nói “đâu có như thế được” vì họ cũng là con của Thiên Chúa như tôi, thì sẽ có sự hối hận và quyết tâm sửa đổi; hoặc khi vu oan giá họa cho người khác mà tâm chúng ta nghĩ “đâu có như thế được” vì lỗi đức bác ái, thì sẽ không còn vu oan giá họa cho tha nhân nữa; nếu khi chúng ta khoe khoang khoác lác mà biết nghĩ rằng “đâu có như thế được” thì chắc chắn là chúng ta sẽ không khoe khoang kiêu ngạo với mọi người...
Cái làm chúng ta khó chịu đó là tính khoe khoang của người khác, cái làm cho người khoác khó chịu đó là tính khoe khoang của mình, bởi vì cái khoe khoang là một trong những cái làm cho chúng ta xa cách Thiên Chúa cũng như xa rời anh chị em của mình.
Có người lấy mộng làm sự thật nên họ sống khoe khoang và sau đó thì phiền muộn, bởi vì mộng không phải là thực tế; người Kitô hữu thì không sống bằng mộng nhưng bằng thực tế, nên họ thấy cái rất thực của người giàu cũng như của người nghèo, để rồi họ không con khoe khoang nữa, bởi vì chính họ cũng là con người nhiều khuyết điểm như bao người khác vậy.
Lần thi nọ, có một thí sinh khoe khoang rằng nhất định mình sẽ thi đậu, anh ta nói với mọi người : “Ban đêm tôi nằm mơ thấy trống đánh kèn thổi, té ra là có bức hoành báo tin thi đậu gởi đến nhà tôi”.
Bạn bè của anh ta cười nhạo nói : “Đúng đấy, ban đêm tôi cũng nằm mộng thấy bức hoành báo tin vui đưa đến nhà anh, trên bức hoành có đề bốn chữ”.
Thí sinh ấy hỏi : “Đó là bốn chữ gì ?”--người bạn trả lời : “Đâu có như thế”.
(Tinh tuyển nhã tiếu)
Suy tư :
Nằm mơ thấy đánh trống thổi kèn rồi khoe khoang mình sẽ thi đậu bảng vàng, đúng là chuyện khoa trương có một không hai trên đời.
Nếu mỗi người Kitô hữu đều nói “đâu có như thế được” thì chắc chắn thế giới sẽ có hòa bình và xã hội sẽ được an vui. Khi gặp cám dỗ chúng ta nói “đâu có như thế được”, vì tôi là người Kitô hữu, thì có lẽ sẽ tránh được phạm tội; khi giận hờn chửi mắng anh em mà tự nói “đâu có như thế được” vì họ cũng là con của Thiên Chúa như tôi, thì sẽ có sự hối hận và quyết tâm sửa đổi; hoặc khi vu oan giá họa cho người khác mà tâm chúng ta nghĩ “đâu có như thế được” vì lỗi đức bác ái, thì sẽ không còn vu oan giá họa cho tha nhân nữa; nếu khi chúng ta khoe khoang khoác lác mà biết nghĩ rằng “đâu có như thế được” thì chắc chắn là chúng ta sẽ không khoe khoang kiêu ngạo với mọi người...
Cái làm chúng ta khó chịu đó là tính khoe khoang của người khác, cái làm cho người khoác khó chịu đó là tính khoe khoang của mình, bởi vì cái khoe khoang là một trong những cái làm cho chúng ta xa cách Thiên Chúa cũng như xa rời anh chị em của mình.
Có người lấy mộng làm sự thật nên họ sống khoe khoang và sau đó thì phiền muộn, bởi vì mộng không phải là thực tế; người Kitô hữu thì không sống bằng mộng nhưng bằng thực tế, nên họ thấy cái rất thực của người giàu cũng như của người nghèo, để rồi họ không con khoe khoang nữa, bởi vì chính họ cũng là con người nhiều khuyết điểm như bao người khác vậy.