NGƯỜI MÙ GIÊ-RI-CÔ
Trên đường dẫn đến Diên-cô,
Dân thành tấp nập hoan hô rước về.
Có người con bác Ti-mê
Mắt mù lê lết vỉa hè xin ăn.
Vừa nghe Chúa sắp đến gần,
Nó to tiếng gọi mấy lần cầu may :
“Lạy con Đa-vít, lạy Thầy !
5470. Cho con khỏi nỗi đoạ đày hôm mai”.
Mặc người thét mắng vào tai,
Nó càng kêu lớn : “Lạy Ngài Giê-su !
Xin thương xót kẻ đui mù,
Một đời bị, gậy, thiên thu ăn mày.
Chúa dừng chân bảo : “Lại đây !”
Chung quanh dứt tiếng la rầy, chê bai.
Nó liền trút bỏ áo ngoài,
Đứng lên quơ chiếc gậy dài lần đi.
Chúa rằng : “Con muốn xin chi ?”
5480. Nó thưa : “Lạy Đấng từ bi khoan hồng !
Cho con đôi mắt sáng trong”.
Chúa rằng : “Con hãy vững lòng xem đây !”
Mắt mù như được vén mây,
Nó trông trời đất nhuộm đầy sắc hoa,
Thấy mình khỏi cảnh mù lòa,
Nó đi theo Chúa ngợi ca không ngừng.
Trên đường dẫn đến Diên-cô,
Dân thành tấp nập hoan hô rước về.
Có người con bác Ti-mê
Mắt mù lê lết vỉa hè xin ăn.
Vừa nghe Chúa sắp đến gần,
Nó to tiếng gọi mấy lần cầu may :
“Lạy con Đa-vít, lạy Thầy !
5470. Cho con khỏi nỗi đoạ đày hôm mai”.
Mặc người thét mắng vào tai,
Nó càng kêu lớn : “Lạy Ngài Giê-su !
Xin thương xót kẻ đui mù,
Một đời bị, gậy, thiên thu ăn mày.
Chúa dừng chân bảo : “Lại đây !”
Chung quanh dứt tiếng la rầy, chê bai.
Nó liền trút bỏ áo ngoài,
Đứng lên quơ chiếc gậy dài lần đi.
Chúa rằng : “Con muốn xin chi ?”
5480. Nó thưa : “Lạy Đấng từ bi khoan hồng !
Cho con đôi mắt sáng trong”.
Chúa rằng : “Con hãy vững lòng xem đây !”
Mắt mù như được vén mây,
Nó trông trời đất nhuộm đầy sắc hoa,
Thấy mình khỏi cảnh mù lòa,
Nó đi theo Chúa ngợi ca không ngừng.