49. MÀI RÌU
Minh đến Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình. Sau vài tháng làm quen với cuộc sống, Minh quyết tâm đi làm, kiếm chút tiền về phụ giúp gia đình, thay vì sống nhờ gia đình người anh rể.
Rời San José, Minh lên tận Humboldt xin làm nghề đốn cây. Thấy Minh vạm vỡ, ông chủ bèn trao cho Minh một chiếc rìu và dẫn cậu vào rừng, rồi bảo:
- Cậu thử đốn cây này cho tôi xem.
Đã quen lao động bên quê nhà, Minh đốn cây thật điêu luyện, khiến ông chủ vui nhận Minh ngay, vừa cho lương, vừa cho nơi trú ngụ.
Thứ hai, thứ ba, thứ tư trôi qua như gió thoảng. Sang đến ngày thứ năm, ông chủ gọi Minh vào văn phòng và trao cho cậu tấm ngân phiếu:
- Cám ơn cậu đã làm việc vất vả cho công ty. Đây là tiền lương cho suốt tuần này của cậu.
Minh sung sướng mân mê tấm ngân phiếu đầu tiên cậu làm ra được trên đất Hoa Kỳ. Như bật nhớ điều gì, Minh hỏi ông chủ:
- Cám ơn ông chủ đã trả lương suốt tuần cho tôi. Nhưng tại sao ông lại không trả ngày thứ sáu mà lại trả ngày hôm nay?
- Thật đáng tiếc! Nhưng đây là tiền lương đầu tiên và cũng là cuối cùng tôi trả cho cậu.
- Thế nghĩa là ông chủ đuổi tôi?
- Thật đáng tiếc! Nhưng tôi không thể tiếp tục mướn cậu được nữa, vì theo biên bản, cậu đốn được nhiều cây nhất vào ngày thứ hai, nhưng qua ngày thứ ba, số cây cậu đốn được giảm dần, và ngày thứ tư, cậu là người đốn được ít cây nhất trong hãng.
- Nhưng tôi đã làm hết sức tôi kia mà. Tôi đến sở trước hết mọi người, ra về sau cùng. Tôi chỉ nghỉ ăn trưa có 30 phút, thay vì 1 giờ. Tôi làm việc không ngừng. Tôi làm việc ngay cả trong giờ nghỉ uống cà phê. Ông chủ còn muốn gì nữa?
Thấy Minh thật thà, ông chủ bèn hỏi:
- Thế cậu em có mài rìu mỗi ngày không?
Minh như chợt hiểu:
- Tôi quá mải mê làm việc, nên không có giờ mài rìu được! Mong ông chủ thông cảm cho!
*****
Phần chúng ta, chúng ta có giờ để mài rìu không?
Có người trong chúng ta sung sướng vì làm việc hết mình, làm việc luôn cả over-time- thêm giờ, để có tiền đem về cho vợ, cho chồng, để có tiền nuôi con ăn học. Làm việc quên nghỉ coffee break, quên cả phone người yêu, quên cả đùa chơi, tán gẫu với con cái... Quên mất mài rìu: Quên mất làm cho tình yêu vợ chồng thêm bén nhạy, quên mất mài cho mối liên hệ giữa cha mẹ con cái phải sắc bén.
Quà quý nhất cha mẹ tặng cho con cái, không phải là tiền bạc, làm việc over-time, nhưng là tình cha yêu mẹ, tình mẹ thương cha mãi sắc bén!!!
Thầy cô, tu sĩ chúng ta sung sướng vì đã dấn thân hết mình dạy dỗ trẻ thơ. Hy sinh mọi ngày nghỉ... Lắm khi chúng ta quên mất mài rìu: Việc giáo dục của chúng ta chỉ được sắc bén, hiệu nghiệm khi chúng ta biết cầu nguyện. Lắm khi chúng ta tự gạt mình, cho rằng quá bận công tác tông đồ, nên không tìm ra được giờ rảnh để cầu nguyện. Thật ra, giờ thể lý luôn luôn có, nhưng giờ tâm lý lại không.
Tin Mừng kể lại:
1- Trong những ngày ấy, Đức Giêsu đi ra núi cầu nguyện, và Ngài đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. (Lu-ca 6: 12)
2- Khi Đức Giêsu cầu nguyện xong, thì có một người trong nhóm môn đệ nói với Người: Thưa Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện. (Lu-ca 11: 1)
Lạy Chúa, xin cho tim con cảm nghiệm được nhu cầu cầu nguyện, nhu cầu yêu thương, trong cuộc sống lăn lộn, làm việc vất vả này.
- Cầu nguyện
- Quyết tâm
- Dấn thân
Minh đến Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình. Sau vài tháng làm quen với cuộc sống, Minh quyết tâm đi làm, kiếm chút tiền về phụ giúp gia đình, thay vì sống nhờ gia đình người anh rể.
Rời San José, Minh lên tận Humboldt xin làm nghề đốn cây. Thấy Minh vạm vỡ, ông chủ bèn trao cho Minh một chiếc rìu và dẫn cậu vào rừng, rồi bảo:
- Cậu thử đốn cây này cho tôi xem.
Đã quen lao động bên quê nhà, Minh đốn cây thật điêu luyện, khiến ông chủ vui nhận Minh ngay, vừa cho lương, vừa cho nơi trú ngụ.
Thứ hai, thứ ba, thứ tư trôi qua như gió thoảng. Sang đến ngày thứ năm, ông chủ gọi Minh vào văn phòng và trao cho cậu tấm ngân phiếu:
- Cám ơn cậu đã làm việc vất vả cho công ty. Đây là tiền lương cho suốt tuần này của cậu.
Minh sung sướng mân mê tấm ngân phiếu đầu tiên cậu làm ra được trên đất Hoa Kỳ. Như bật nhớ điều gì, Minh hỏi ông chủ:
- Cám ơn ông chủ đã trả lương suốt tuần cho tôi. Nhưng tại sao ông lại không trả ngày thứ sáu mà lại trả ngày hôm nay?
- Thật đáng tiếc! Nhưng đây là tiền lương đầu tiên và cũng là cuối cùng tôi trả cho cậu.
- Thế nghĩa là ông chủ đuổi tôi?
- Thật đáng tiếc! Nhưng tôi không thể tiếp tục mướn cậu được nữa, vì theo biên bản, cậu đốn được nhiều cây nhất vào ngày thứ hai, nhưng qua ngày thứ ba, số cây cậu đốn được giảm dần, và ngày thứ tư, cậu là người đốn được ít cây nhất trong hãng.
- Nhưng tôi đã làm hết sức tôi kia mà. Tôi đến sở trước hết mọi người, ra về sau cùng. Tôi chỉ nghỉ ăn trưa có 30 phút, thay vì 1 giờ. Tôi làm việc không ngừng. Tôi làm việc ngay cả trong giờ nghỉ uống cà phê. Ông chủ còn muốn gì nữa?
Thấy Minh thật thà, ông chủ bèn hỏi:
- Thế cậu em có mài rìu mỗi ngày không?
Minh như chợt hiểu:
- Tôi quá mải mê làm việc, nên không có giờ mài rìu được! Mong ông chủ thông cảm cho!
*****
Phần chúng ta, chúng ta có giờ để mài rìu không?
Có người trong chúng ta sung sướng vì làm việc hết mình, làm việc luôn cả over-time- thêm giờ, để có tiền đem về cho vợ, cho chồng, để có tiền nuôi con ăn học. Làm việc quên nghỉ coffee break, quên cả phone người yêu, quên cả đùa chơi, tán gẫu với con cái... Quên mất mài rìu: Quên mất làm cho tình yêu vợ chồng thêm bén nhạy, quên mất mài cho mối liên hệ giữa cha mẹ con cái phải sắc bén.
Quà quý nhất cha mẹ tặng cho con cái, không phải là tiền bạc, làm việc over-time, nhưng là tình cha yêu mẹ, tình mẹ thương cha mãi sắc bén!!!
Thầy cô, tu sĩ chúng ta sung sướng vì đã dấn thân hết mình dạy dỗ trẻ thơ. Hy sinh mọi ngày nghỉ... Lắm khi chúng ta quên mất mài rìu: Việc giáo dục của chúng ta chỉ được sắc bén, hiệu nghiệm khi chúng ta biết cầu nguyện. Lắm khi chúng ta tự gạt mình, cho rằng quá bận công tác tông đồ, nên không tìm ra được giờ rảnh để cầu nguyện. Thật ra, giờ thể lý luôn luôn có, nhưng giờ tâm lý lại không.
Tin Mừng kể lại:
1- Trong những ngày ấy, Đức Giêsu đi ra núi cầu nguyện, và Ngài đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. (Lu-ca 6: 12)
2- Khi Đức Giêsu cầu nguyện xong, thì có một người trong nhóm môn đệ nói với Người: Thưa Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện. (Lu-ca 11: 1)
Lạy Chúa, xin cho tim con cảm nghiệm được nhu cầu cầu nguyện, nhu cầu yêu thương, trong cuộc sống lăn lộn, làm việc vất vả này.
- Cầu nguyện
- Quyết tâm
- Dấn thân