Sang Bêtania (tiếp theo)
Tin Thầy còn ở xa xa,
Mát-ta đẫm lệ chạy ra lạy chào :
“Thầy ôi! Đau đớn xiết bao !
5300. Nếu Thầy có mặt em nào mất đi,
Nhưng Thầy xin Chúa điều chi,
Lời Thầy chắc được nhậm y như lời”.
Chúa rằng : “Trông cậy con ơi !
Em con sẽ sống lại đời bình an”.
Nàng rằng : “Cùng tận thế gian,
Em con mới được phúc hoàn sinh thôi !”.
Chúa rằng : “Con hãy tin Lời,
Thầy là Sự Sống đời đời uy linh,
Là Sự Sống lại hiển vinh,
5310. Ai tin dù chết, hoàn sinh có ngày.
Ai sống có dạ tin Thầy,
Tử thần không dám ra tay đụng vào.
Mát-ta con chẳng tin sao ?
Nàng thưa lại giọng nghẹn ngào : “Thầy ôi !
Con tin Thầy đã lâu rồi,
Thầy, Con Thiên Chúa từ trời xuất thân”.
Đáp xong hấp tấp quày chân,
Ma-ri đang tiếp người thân trong nhà,
Bỗng đâu nghe tiếng Mát-ta :
5320. Thầy kêu em đấy mau ra rước Người”.
Được tin nàng tủi vô hồi :
“Thầy về em đã mất rồi còn đâu !”
Miệng than, chân bước thật mau;
Những người phúng điếu theo sau gần gần.
Kiếm lời an ủi giải phân,
Tưởng đâu nàng đến mộ phần khóc than.
Ma-ri đau đớn bàng hoàng,
Mắt vừa thấy Chúa ruột gan rã rời,
Gieo mình xuống dưới chân Người,
5330. Nói trong nước mắt : “Muộn rồi Thầy ơi !”
Chúa xuân ví đến kịp thời,
Hoa xuân đâu bị dập vùi cho cam.
Thấy nàng quá đỗi thương tâm,
Khách bàng quan đứng khôn cầm lệ sa.
Khiến cho lòng Chúa xót xa,
Gan vàng thổn thức mặt hoa ủ sầu.
Rằng : “Đem xác cất nơi đâu ?”
Hỏi xong, để mặc dòng châu đầm đìa
Tin Thầy còn ở xa xa,
Mát-ta đẫm lệ chạy ra lạy chào :
“Thầy ôi! Đau đớn xiết bao !
5300. Nếu Thầy có mặt em nào mất đi,
Nhưng Thầy xin Chúa điều chi,
Lời Thầy chắc được nhậm y như lời”.
Chúa rằng : “Trông cậy con ơi !
Em con sẽ sống lại đời bình an”.
Nàng rằng : “Cùng tận thế gian,
Em con mới được phúc hoàn sinh thôi !”.
Chúa rằng : “Con hãy tin Lời,
Thầy là Sự Sống đời đời uy linh,
Là Sự Sống lại hiển vinh,
5310. Ai tin dù chết, hoàn sinh có ngày.
Ai sống có dạ tin Thầy,
Tử thần không dám ra tay đụng vào.
Mát-ta con chẳng tin sao ?
Nàng thưa lại giọng nghẹn ngào : “Thầy ôi !
Con tin Thầy đã lâu rồi,
Thầy, Con Thiên Chúa từ trời xuất thân”.
Đáp xong hấp tấp quày chân,
Ma-ri đang tiếp người thân trong nhà,
Bỗng đâu nghe tiếng Mát-ta :
5320. Thầy kêu em đấy mau ra rước Người”.
Được tin nàng tủi vô hồi :
“Thầy về em đã mất rồi còn đâu !”
Miệng than, chân bước thật mau;
Những người phúng điếu theo sau gần gần.
Kiếm lời an ủi giải phân,
Tưởng đâu nàng đến mộ phần khóc than.
Ma-ri đau đớn bàng hoàng,
Mắt vừa thấy Chúa ruột gan rã rời,
Gieo mình xuống dưới chân Người,
5330. Nói trong nước mắt : “Muộn rồi Thầy ơi !”
Chúa xuân ví đến kịp thời,
Hoa xuân đâu bị dập vùi cho cam.
Thấy nàng quá đỗi thương tâm,
Khách bàng quan đứng khôn cầm lệ sa.
Khiến cho lòng Chúa xót xa,
Gan vàng thổn thức mặt hoa ủ sầu.
Rằng : “Đem xác cất nơi đâu ?”
Hỏi xong, để mặc dòng châu đầm đìa