SANG BÊ-TA-NI-A

Bê-ta-ni đã mấy ngày,

La-da lâm bệnh thuốc thầy vô phương.

Mát-ta bối rối không lường,

Ma-ri đứt ruột hết đường liệu toan.

Nàng là người đã có lần

Xức dầu lấy tóc lau chân Thầy mình.

Chị em cho kẻ đến trình :

“Người Thầy yêu dấu bệnh tình lâm nguy”.

Chúa rằng : “Không đến nỗi gì

5260. Bệnh chi rồi cũng qua đi một thời.

Nhưng vinh danh Chúa muôn đời,

Con Người cũng được chói ngời hiển vinh”.

Lòng dù yêu cả gia đình,

Đôi bên có mối thân tình sâu xa.

Khi nghe tin bệnh La-da,

Hai hôm Chúa mới đặt qua vấn đề :

“Nào Ta trở lại Giu-đê!”

Môn đồ sợ đáp : “Trở về nữa sao ?

Những quân Do Thái hỗn hào,

5270. Ôm lòng giận dữ ồn ào chưa thôi.

Ném hụt viên đá vừa rồi,

Nghe đâu chúng vẫn truy mồi gắt gao”.

Chúa rằng : “Sợ chuyện chiêm bao,

Ngày mười hai tiếng giờ nào thiếu đâu ?

Ban ngày chẳng sợ đụng đầu;

Ta đi; Ta đứng giữa bầu trời quang.

Ban đêm bóng tối mơ màng,

Ai đi sẽ vấp không đàng thối lui.

La-da đang ngủ say vùi,

5280. Ta đi đánh thức cho vui lòng người”.

Thưa rằng : “Ông ngủ đã đời,

Tự nhiên thức giấc qua thời mê man”.

Ý Thầy bóng gió xa gần,

Ý trò thì hiểu theo phần nghĩa đen.

Chúa đành nói rõ một phen :

“La-da đã chết, Ta lên thăm người.

Thầy mừng chẳng đến kịp thời,

Các con được dịp tin lời Thầy hơn”.

Tô-ma bảo bạn đồng muôn:

5290. “Nào ta hãy bước theo chơn Thầy mình,

Quyết cùng đồng tử, đồng sinh

Sao cho trọn nghĩa, trọn tình thì thôi”.

Thầy trò cảnh cũ tái hồi,

Cố tri mất bốn hôm rồi tiếc thay !

Người thăm kẻ viếng đông dày,

Vãng lai phúng điếu tay đầy nến hoa.