THỢ LÀM VƯỜN NHO

Phép mầu là chính hồng ân
Chữa người dã tật, cứu dân mọi miền.
Chứng bàn tay Chúa uy quyền,

5190. Chứng tâm hồn Chúa diệu hiền xiết bao !
Chúa đem hình ảnh trời cao
Ghép thành mẫu chuyện dồi dào ngụ ngôn :
“Nước Trời giống cảnh nông thôn,
Rạng đông lắm chuyện hoàng hôn đủ trò.
Có một ông chủ vườn nho
Kêu người làm đến chăm lo vườn mình.
Hai bên chủ thợ điều đình,
Tiền công đứt giá phân minh một đồng.
Chín giờ muốn gọi thêm công,

5200. Chủ ra chợt thấy đứng không nhiều người.
Hỏi rằng : “Này các bạn ơi !
Sao không làm việc đứng chơi thế này ?
Các ngươi hết thảy vào đây,
Vườn nho tôi thiếu nhiều tay thợ trồng.
Hết ngày tôi sẽ trả công,
Xứng người, xứng việc chứ không ngại gì”.
Đến trưa ông lại ra đi
Thấy người rỗi việc ngồi lì khắp nơi.
Ông liền cất tiếng kêu mời :

5210. “Các anh hãy đến kịp thời giúp nhau”.
Trời chiều bóng ngả thật mau,
Chủ đi quan sát trước sau một vòng.
Thấy người thất nghiệp quá đông,
Hỏi sao lại ở nhưng không thế này ?
Thưa rằng : “Ông chủ đừng cay,
Không ai thuê mướn, trở day thế nào ?
Chủ rằng : “Đáng tiếc làm sao !
Thôi mời các bạn hãy vào vườn tôi”.
Cuối ngày công tác xong xuôi,

5220. Chủ kêu cai việc điểm người tính công.
Bắt đầu kẻ đến sau cùng,
Tính lần đến kẻ thủy chung trọn ngày.
Người làm muộn nhất cầu may :
Mỗi tên được lãnh vào tay một đồng.
Kẻ làm từ sáng ước trông :
Làm nhiều thì chắc tiền công phải nhiều.
Ngờ đâu cũng chỉ bấy nhiêu,
Một đồng là giá trả đều như nhau.
Người làm từ sớm càu nhàu :

5230. “Rõ ràng ông chủ nhà giàu bất công.
Kẻ đi từ lúc rạng đông,
Nắng mưa không nghỉ, tỉa trồng không ngơi.
Suốt ngày thở chẳng ra hơi,
Lãnh công bằng kẻ làm chơi một giờ”.
Chủ rằng : “Anh nói lạ chưa !
Ở đây ai có đánh lừa anh đâu ?
Tiền công mặc cả từ đầu,
Một đồng là giá anh thầu nơi tôi.
Phần tôi, tôi chẳng lôi thôi.

5240. Phần anh, anh lãnh đủ rồi đi đi.
Ngoài ra tôi thích từ bi,
Ăn gừng trả mật phiền gì anh đâu ?
Muốn cho người trước kẻ sau,
Đồng cân, đồng lượng như nhau hại gì ?
Của tôi sử dụng tùy nghi,
Tùy người, tùy việc so bì được sao ?
Mắt anh mang kính độ nào ?
Thấy tôi tử tế nhìn vào xốn xang”.
Thật là đi trước lạc đàng,

5250. Đi sau đến trước được vàng mới hay.