MƯỜI NGƯỜI TẬT PHONG
Thẳng đường đi xuống phía Nam,
Vài hôm cảnh cũ đành cam tách rời.
Đến làng biên giới hai nơi,
5070. Xa xa nghe tiếng mười người tật phong :
“Lạy Ngài phúc đức tràn lòng,
Xin thương xót kẻ lâm vòng khổ đau”.
Chúa rằng : “Thầy cả tìm mau,
Gặp người trình lại trước sau với người”.
Vâng Lời bệnh khỏi theo lời,
Chia tay cả bọn cấp thời bỏ đi.
Một người, người xứ Sâm-ri
Nhận ra ơn Chúa biết suy lòng mình.
Trở lui gốc ngọn tường trình,
5080. Ngàn lời cảm tạ tâm tình khôn vơi.
Chúa rằng : “Sao chỉ một người ?
Mười người chẳng sạch cả mười hay sao ?
Chín người kia nữa đâu nào ?
Nhận ơn chẳng có lời nào tạ ơn ?
Ngoại ban dạ kép lòng đơn,
Biết tôn vinh Chúa phần hơn bội phận.
Thôi người chỗi dậy lui chân !
Đức Tin là chính nguyên nhân cứu mình”.
Thẳng đường đi xuống phía Nam,
Vài hôm cảnh cũ đành cam tách rời.
Đến làng biên giới hai nơi,
5070. Xa xa nghe tiếng mười người tật phong :
“Lạy Ngài phúc đức tràn lòng,
Xin thương xót kẻ lâm vòng khổ đau”.
Chúa rằng : “Thầy cả tìm mau,
Gặp người trình lại trước sau với người”.
Vâng Lời bệnh khỏi theo lời,
Chia tay cả bọn cấp thời bỏ đi.
Một người, người xứ Sâm-ri
Nhận ra ơn Chúa biết suy lòng mình.
Trở lui gốc ngọn tường trình,
5080. Ngàn lời cảm tạ tâm tình khôn vơi.
Chúa rằng : “Sao chỉ một người ?
Mười người chẳng sạch cả mười hay sao ?
Chín người kia nữa đâu nào ?
Nhận ơn chẳng có lời nào tạ ơn ?
Ngoại ban dạ kép lòng đơn,
Biết tôn vinh Chúa phần hơn bội phận.
Thôi người chỗi dậy lui chân !
Đức Tin là chính nguyên nhân cứu mình”.