37. THUYỀN CẤP CỨU

Trong một buổi sinh hoạt giới trẻ, anh toán trưởng bày cho các bạn trong toán trò chơi thuyền cấp cứu như sau: Anh chọn 13 em, bảo các em xếp ghế thành hai hàng ngồi ngó nhau như trên một chiếc thuyền nhỏ, anh ta gọi đó là thuyền cấp cứu. Anh bảo:

- Các em thử tưởng tượng mình đang bị đắm tàu trên biển cả. Mọi người đều chết chỉ có 13 em thoát nạn, leo lên được chiếc thuyền cỏn con này. Sóng gió đang gào thét. Thuyền lại quá mỏng manh, chỉ đủ cho 12 người mà thôi. Nếu 13 người cùng ở trên thuyền như thế này, trước sau gì thuyền cũng đắm, và tất cả sẽ chết. Các em phải làm sao bây giờ?

13 đứa trẻ nhìn nhau, suy nghĩ. Sau một hồi thảo luận sôi nổi, các em đi đến kết luận, phải hy sinh một người để cứu 12 người kia. Một người phải chết, cho 12 người kia được cứu sống. Nhưng phải hy sinh ai bây giờ?

Chúng lại thảo luận, bàn cãi hăng say. Khi nói đến John, thì mọi người đều đồng ý không thể để John chết được, vì John là một lực sĩ, cầu thủ, thuyền cần người mạnh khỏe để chèo. Khi bàn đến James, mọi người lại thấy không thể hy sinh James, vì cậu ta thông minh, thuyền cần một bộ óc như thế để tìm hướng đi. Còn bầy con trai nhất định không để cho các cô bạn đẹp gái làm mồi cho cá mập. Sau khi đem tên 12 người ra thảo luận, ai cũng thấy không có lý do nào để hy sinh bất cứ một ai trong 12 người ấy. Chỉ còn Annie là chưa được đem ra bàn luận.

Annie là một cô gái to, mập, ăn nói kém duyên và cũng chẳng thông minh là mấy. Khi các bạn bàn đến tên mình, Annie đứng dậy và bảo:

- Tôi tình nguyện chịu chết. Hãy ném tôi ra khỏi thuyền.

- Không được, không được.

Cả nhóm nhao lên.

Anh toán trưởng hỏi:

- Tại sao không được?

Và anh thúc giục mọi người phải tìm cho ra lý do chính đáng để cứu Annie khỏi chết.

Không ai tìm ra được lý do nào.

Cả lớp im lặng.

Anh toán trưởng lúng túng, bèn cho ngừng trò chơi để qua một sinh hoạt khác.

Mọi người cảm thấy có cái gì không vui, nhưng không ai hiểu đó là cái gì. Riêng Annie, em đã thấy những mặc cảm tự ti của em bấy lâu nay là đúng. Em chẳng có giá trị gì. Em chẳng đáng sống.

Ngày hôm sau, anh toán trưởng và các bạn trong đoàn bồi hồi xúc động khi nghe tin Annie đã nhảy lầu tự tử đêm hôm qua.

*****

Chúng ta nghĩ gì về anh chị em homeless, retarded, handicapped...?

Chúng ta có thể nào lấy một mảnh giấy, rồi ngồi xuống viết được một loạt đức tính tốt, tài năng của người trong gia đình, lớp, sở hay không? Hay phải moi trí nặn óc thật lâu mới viết được một hay hai tính tốt mà thôi! Sau đó lại ngồi cắn bút!

Nhưng nếu phải viết tính xấu của người ấy ra, thì ôi thôi, tay chưa viết hết, trí đã thấy tật xấu khác rồi!

Con người nhìn cái mã bên ngoài, nhưng Thiên Chúa nhìn con tim con người. (1Sa-mu-el 16: 7, 1Phê-rô 3: 3,4).

Lạy Chúa, xin cho con biết nhìn mọi người với con mắt đức tin.

- Cầu nguyện

- Quyết tâm

- Dấn thân