QUAN TÒA VỚI BÀ GÓA
Chúa còn nhắc nhở một hai,
Khi cầu nguyện phải học bài kiên tâm.
Dù cho năm lỡ mười lầm,
Đơn sơ phó thác âm thầm cậy trông.
Có một quan án cuồng ngông,
4880.Trên không sợ Chúa dưới không sợ người.
Gặp bà quả phụ lắm lời,
Đâm đơn tố kẻ hại đời bà ta,
Những mong trả được thù nhà,
Ngày nào cũng đến trước tòa kêu oan.
Lời bà dù thấy tai quan,
Lâu ngày quan vẫn ươn gàn bỏ trôi.
Sau cùng quan nghĩ : “Được rồi !
Nào ta sợ đất sợ trời chi đâu ?
Nhưng ta bị giọng lầu bầu,
4890.Làm cho nhức óc, nhức đầu chết thôi !
Mai ta xét xử cho rồi,
Kẻo nghe con mẹ ỉ ôi hoài hoài !”
Các con nghe đã lọt tai,
Những lời quan án thị tài nói lên.
Khi người công chính vững bền,
Kêu cầu với Chúa không quên một ngày.
Lẽ nào Chúa chẳng xử ngay,
Làm ngơ để họ đọa đày mãi sao ?
Rồi đây có một ngày nào,
4900.Con Người trở lại thăm chào nước non.
Sông chưa cạn, đá chưa mòn
Đức tin rồi nữa có còn hay không ?
Chúa còn nhắc nhở một hai,
Khi cầu nguyện phải học bài kiên tâm.
Dù cho năm lỡ mười lầm,
Đơn sơ phó thác âm thầm cậy trông.
Có một quan án cuồng ngông,
4880.Trên không sợ Chúa dưới không sợ người.
Gặp bà quả phụ lắm lời,
Đâm đơn tố kẻ hại đời bà ta,
Những mong trả được thù nhà,
Ngày nào cũng đến trước tòa kêu oan.
Lời bà dù thấy tai quan,
Lâu ngày quan vẫn ươn gàn bỏ trôi.
Sau cùng quan nghĩ : “Được rồi !
Nào ta sợ đất sợ trời chi đâu ?
Nhưng ta bị giọng lầu bầu,
4890.Làm cho nhức óc, nhức đầu chết thôi !
Mai ta xét xử cho rồi,
Kẻo nghe con mẹ ỉ ôi hoài hoài !”
Các con nghe đã lọt tai,
Những lời quan án thị tài nói lên.
Khi người công chính vững bền,
Kêu cầu với Chúa không quên một ngày.
Lẽ nào Chúa chẳng xử ngay,
Làm ngơ để họ đọa đày mãi sao ?
Rồi đây có một ngày nào,
4900.Con Người trở lại thăm chào nước non.
Sông chưa cạn, đá chưa mòn
Đức tin rồi nữa có còn hay không ?