PHẠM TỘI VÌ NHẶT DÂY THỪNG
Có một người cắp trộm trâu bị bêu trước đám đông, người quen biết hỏi : “Anh phạm tội gì ?”
Anh ta đáp : “Thật là rủi ro ! Hôm qua tôi đi trên phố, nhìn thấy bên đường có sợi dây thừng, cảm thấy bỏ đi thì uổng bèn nhặt lên, ai mà biết được, thế là phạm tội”.
Người quen lại hỏi : “Lẽ nào sợi dây thừng không buộc một thêm cái gì sao ?”
Ông ta mới lúng túng trả lời : “Ai biết được sợi dây thừng ấy mắc trên đầu con bò, lại còn dắt thêm con bò nghé nữa chứ !”
(Tinh tuyển nhã tiếu)
Suy tư :
Rất ít người phạm tội mà mau mắn nhận mình có tội, bởi vì chính nguyên tổ Adong cũng đã không nhận tội của mình, mà đã đổ lỗi cho vợ mình là bà Eva...
Dây thừng buộc vào cổ con bò chứ không phải con ruồi mà nói không thấy, con bò còn kéo thêm con nghé nữa thì chỉ có người mù mới không thấy, vậy mà anh chàng ăn trộm vẫn cứ không nhận tội của mình, mà chỉ than trách tại sao sợi dây lại buộc vào con bò; cũng vậy, nguyên nhân đưa đến tội chính là cái cứ ngỡ : cứ ngỡ là không phạm tội nhưng lại phạm; cứ ngỡ là mình đứng vững lại té nhào; cứ ngỡ sợi dây không, ai dè sợi dây lại buộc vào con bò...
Có những Kitô hữu vào tòa xưng tội nhưng vẫn cứ đổ tội cho người này người nọ, họ dám nhận rằng mình là tội nhân nhưng không can đảm nhận mình là nguyên nhân gây ra những đổ vỡ trong gia đình; họ dám thú tội mình ra nhưng không có can đảm thừa nhận mình cũng là người có lỗi khi phạm tội. Không dám nhận tội mình là vì con người thấy cái danh dự, tự ái của mình lớn hơn sự thật; vì con người coi chức vụ danh vọng của mình cao hơn chân lý...
Không một ai nhặt sợi dây bên đường mà bị buộc tội cả, họ chỉ bị buộc tội khi sợi dây có buộc thêm một con bò hay bất cứ vật gì có giá trị...
Có một người cắp trộm trâu bị bêu trước đám đông, người quen biết hỏi : “Anh phạm tội gì ?”
Anh ta đáp : “Thật là rủi ro ! Hôm qua tôi đi trên phố, nhìn thấy bên đường có sợi dây thừng, cảm thấy bỏ đi thì uổng bèn nhặt lên, ai mà biết được, thế là phạm tội”.
Người quen lại hỏi : “Lẽ nào sợi dây thừng không buộc một thêm cái gì sao ?”
Ông ta mới lúng túng trả lời : “Ai biết được sợi dây thừng ấy mắc trên đầu con bò, lại còn dắt thêm con bò nghé nữa chứ !”
(Tinh tuyển nhã tiếu)
Suy tư :
Rất ít người phạm tội mà mau mắn nhận mình có tội, bởi vì chính nguyên tổ Adong cũng đã không nhận tội của mình, mà đã đổ lỗi cho vợ mình là bà Eva...
Dây thừng buộc vào cổ con bò chứ không phải con ruồi mà nói không thấy, con bò còn kéo thêm con nghé nữa thì chỉ có người mù mới không thấy, vậy mà anh chàng ăn trộm vẫn cứ không nhận tội của mình, mà chỉ than trách tại sao sợi dây lại buộc vào con bò; cũng vậy, nguyên nhân đưa đến tội chính là cái cứ ngỡ : cứ ngỡ là không phạm tội nhưng lại phạm; cứ ngỡ là mình đứng vững lại té nhào; cứ ngỡ sợi dây không, ai dè sợi dây lại buộc vào con bò...
Có những Kitô hữu vào tòa xưng tội nhưng vẫn cứ đổ tội cho người này người nọ, họ dám nhận rằng mình là tội nhân nhưng không can đảm nhận mình là nguyên nhân gây ra những đổ vỡ trong gia đình; họ dám thú tội mình ra nhưng không có can đảm thừa nhận mình cũng là người có lỗi khi phạm tội. Không dám nhận tội mình là vì con người thấy cái danh dự, tự ái của mình lớn hơn sự thật; vì con người coi chức vụ danh vọng của mình cao hơn chân lý...
Không một ai nhặt sợi dây bên đường mà bị buộc tội cả, họ chỉ bị buộc tội khi sợi dây có buộc thêm một con bò hay bất cứ vật gì có giá trị...