Chúa Nhật VI Phục Sinh (A) Lời chứng (hay câu trả lời) về niềm hy vọng của người Kitô hữu

Dẫn nhập đầu thánh lễ :

Kính thưa ông bà và anh chị em,

Sứ điệp phụng vụ hôm nay mời gọi chúng ta ý thức và sống hồng ân “Rửa Tội-Thêm Sức” một cách sinh động, nhiệt tình và can đảm. Việc Đức Kitô long trọng hứa ban Thánh Thần, Đấng Bảo Trợ, đến với các tông đồ, và việc các Tông Đồ đặt tay ban Thánh Thần cho các tín hữu tân tòng Samari đã cho thấy vai trò và sự tác động của Chúa Thánh trên những ai tin nhận Đức Kitô, và trên cộng đoàn Hội Thánh. Mỗi người Kitô hữu chúng ta hôm nay, nhờ bí tích Rửa Tội và Thêm Sức, cũng được trao ban Thần Khí của Đấng Phục Sinh là chính Thánh Thần Thiên Chúa, để chúng ta tiếp nối sứ mệnh của các Tông đồ ra đi làm chứng và loan báo Chúa Kitô trên mọi nẽo đường cuộc sống.

(Hôm nay cũng là ngày khai mạc tháng Hoa, tháng Kính Đức Mẹ. Cộng đoàn chúng ta hướng về Đức Trinh Nữ Maria trong suốt tháng Năm thân thương nầy để cùng với Mẹ, chúng ta gặp gỡ Đức Kitô Phục Sinh, Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự sống, là Mục Tử nhân lành đã đến để cho chúng ta được sống và được sống phong phú. Sự sống ấy được thể hiện cụ thể và đầy tràn qua Nhiệm Tích Thánh Thể mà Ngài đã thiết lập bằng chính Mình Máu Ngài để dưỡng nuôi chúng ta trên suốt cuộc hành trình dương thế)

(Giờ đây, để xứng đáng cử hành Thánh Lễ, chúng ta hãy khiêm hạ đón nhận Nước Thánh với tâm tình thống hối chân thật).

Giảng Lời Chúa :

Nếu có lời chứng nào đẹp nhất về “niềm hy vọng của người Kitô hữu” thì theo tôi, đó là lời chứng của các Kitô hữu Rôma : khi bị điệu đến hí trường Coloseum để chịu cực hình mà gương mặt vẫn sáng ngời niềm vui, miệng hân hoan ca hát. Chứng từ lạ lùng nầy đã khiến bạo chúa Néron phải ngạc nhiên tột cùng đến độ đã hét toáng lên : “Họ đang hát kìa ! Tại sao lại như thế ? They are singing ?”. Và 16 thế kỷ sau, trên quê hương Việt nam, cũng đã có một một lời chứng tuyệt vời như thế “về niềm hy vọng của người Kitô hữu” : Chàng giáo lý viên trẻ tuổi Anrê Phú Yên, vào một buổi chiều ngày 26.071644, trên con đường từ Dinh Chiêm đến Gò Xử ở Quảng Nam để chịu tử hình, miệng không ngớt động viên mọi người “lấy tình yêu đáp trả tình yêu, đem mạng sống báo đền mạng sống”, hân hoan đi chịu chết như người chiến thắng đi lãnh phần thưởng vinh quang !

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay đang mời gọi chúng ta tiếp nối những lời chứng như thế qua chính lời nhắn gởi của Thánh Phêrô trong BĐ 2 : “Hãy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em”.

1. Mãi cần lời chứng khi Đức tin luôn bị xử án

Từ ngay thuở ban đầu và cho mãi đến ngày tận thế, người Kitô hữu luôn phải trả lời cho thế gian về niềm hy vọng của mình. Câu trả lời đó chính là “Lời Chứng”, chính là thái độ sống đức tin và chiếu rọi niềm tin của mình như “ánh sáng cho trần gian, như muối ướp đời, như men trong bột”. Và nếu có câu trả lời có nghĩa là có chất vấn. Câu chất vấn của thế gian luôn đi kèm với “bách hại”. Bách hại, đó là một hệ lụy mà nguời môn đệ Đức Kitô không thể tránh nếu họ thực sự sống Tin Mừng. Ta còn có thể nói : chịu bách hại là một thành phần của việc sống đức tin. Lịch sử đã cho thấy rằng khi Giáo Hội gặp bách hại thì đức tin của tín hữu mạnh thêm; còn khi Giáo Hội bình an thì đức tin yếu đi.

Trong cái nhìn của Đức Giêsu, bách hại còn được xem như là một mối phúc: "Phúc cho anh em khi vì Con Người mà bị người ta oán ghét khai trừ sỉ vả và bị xoá tên như đồ xấu xa. Ngày đó anh em hãy vui mừng nhảy múa, vì này đây phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Bởi lẽ các ngôn sứ cũng đã từng bị cha ông họ đối xứ như thế” (Lc 6,22-23). Trong khi đó, trong bài đọc 2 hôm nay, Thánh Phêrô cũng đã khẳng định : “Mà nếu anh em chịu khổ vì sống công chính, thì anh em thật có phúc”.

Quả thật, trước “tòa án thế gian”, Đức tin luôn bị xét xử! Vì thế, khi đứng trước tòa án của dư luận, trước sự chỉ trích của những người chung quanh, người tín hữu đừng buồn và đừng sợ, nhưng hãy coi đây là dịp tốt để làm chứng về niềm hy vọng sống động của mình.

2. Điểm tựa của lời chứng :

Nhưng chúng ta cậy vào đâu để có được lời chứng như thế, có được “câu trả lời dứt khoát” cho thế gian về niềm hy vọng của chính mình ? Tin mừng hôm nay đã trả lời cho ta : “Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”, và “…Thầy sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác” : Tín thác vào Thiên Chúa, vào Đức Kitô dưới sức tác động của Chúa Thánh Thần đó chính là điểm tựa chính yếu cho đời sống đức tin, cho việc làm chứng của người Kitô hữu.

a/. Tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy :

Trước khi rời khỏi thế gian nay để về cùng Chúa Cha, Đức Giêsu nói với các môn đệ:"Lòng anh em đừng xao xuyến...".

Trích đoạn Tin Mừng ngày hôm nay trình bày bối cảnh ngày thứ Năm Tuần Thánh vào cuối bữa ăn sau cùng của Đức Giêsu và các tông đồ. Quả thật bầu khí của nhóm các môn đệ thật bi thương : Đức Giêsu vừa loan báo sự phản bội của Giuđa và y đã đi ra khỏi căn phòng trong bóng đêm vừa đổ xuống (Gioan 13,21-30)..; rồi Đức Giêsu bảo rằng Người sẽ ra đi và nơi Người đi, các bạn hữu Người không thể theo được (Gioan 13,31-36)... Sau cùng, đầy nỗi lo sợ, Đức Giêsu báo trước cho Phêrô rằng ông sẽ chối Người "ba lần” trong đêm hôm ấy trước khi gà gáy (Gioan 13,37-38). Qua đó, Tin mừng cho chúng ta biết được sự xao xuyến kinh hoàng đang vây bọc tâm hồn và tư tưởng các môn đệ.

Trong đời sống của chúng ta cũng thế có những giờ phút sự sợ hãi kinh hoàng ập xuống trên chúng ta : một tương lai bấp bênh, một tai nạn không thể vượt qua, những suy sụp của tuổi già, một căn bệnh nan y không thể chữa khỏi… Và còn có những sợ hãi mang tính tập thể : sự thất nghiệp, bạo lực, nạn khủng bố, sự ô nhiễm của môi trường, những nguy cơ của vũ khí giết người hàng loat, những căn bệnh thế kỷ : Siđa, Sars... Và trong bối cảnh đen tối ấy, có biết vấn nạn nghiêm trọng mà mọi tín hữu chân chính phải trả lời bằng chính niềm tin của mình. Đứng trước những thách đố nầy, cả những Kitô hữu trưởng thành và “dạn dày sương gió “nhất cũng lắm lúc phải “xuyến xao”. (Trong những ngày tháng 4 vừa rồi, khi nhìn lại những kỷ niệm về cuộc chiến của 30 năm trước, chắc chắn có rất nhiều người trong chúng ta đã có cái kinh nghiệm thất vọng não nề, chán chường tê tái đó khi chế độ VNCH sụp đổ !)

Chính trong bối cảnh đen tối và thê lương đó, ánh sáng hy vọng của Đức Giêsu bùng lên như một ngọn lửa nồng nàn, cháy sáng trong đêm tối! Bởi vì, ngay trước “ngưỡng cửa thập giá, Đức Kitô đa long trọng củng cố niềm tin của các môn sinh : "Lòng anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy".

“Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”

Đức Giêsu yêu cầu các bạn hữu đang xao xuyến của người quay tầm nhìn về một hướng duy nhất : Đức tin. Sự bình an sâu xa của Đức Giêsu vượt qua mọi nỗi sợ hãi. Niềm tin đó không dựa trên sức người, nhưng dựa trên chính sự hiện diện và quyền năng yêu thương của Thiên Chúa. Chỉ mình Đức Giêsu nắm giữ sự trợ giúp siêu nhiên nằm bên ngoài ảnh hưởng của mọi sức mạnh phá hoại. Cái chết cũng không thể phá hủy sự bình an của Người: "Hãy tin vào THIÊN CHÚA... Hãy tin vào THẦY...".

Nhưng để có thể có được niềm tin như thế, để có thể bình thản và lạc quan như thế, chúng ta hãy nhớ lời Đức Giêsu nói với chúng ta hôm nay : "Thầy không để anh em mồ côi đâu... Thầy sẽ xin Chúa Cha và Ngài sẽ ban cho anh em một ĐấngBảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi”.

b/. Chúa Thánh Thần Đấng Bảo Trợ chúng ta :

Ngày xưa khi các tín hữu bị bách hại ở Giêrusalem phải trốn sang Antiôkhia, họ bị dân chúng miền này mỉa mai gọi họ là "Kitô hữu”. Ngụ ý : đó là những kẻ khờ dại sống theo giáo lý của một tên Giêsu nào đó xưng mình là Kitô. Nhưng không ngờ cái danh xưng "Kitô hữu” ấy lại diễn đạt rất đúng căn tính của người tín hữu. Đúng vậy, nhờ Chúa Thánh Thần tín hữu của Đức Giêsu là người muốn bắt chước Đức Kitô đến nỗi trở thành một Kitô khác.

-Chúa Thánh Thần là Đấng soi sáng, giúp ta ngày càng hiểu rõ Đức Kitô và những lời dạy của Ngài hơn.

-Chúa Thánh Thần là Đấng Bảo Trợ : Ngài ban sức mạnh giúp chúng ta sống, sống một cách phi thường trong cuộc đời bình thường; sống bình thản và lạc quan trong những lúc khó khăn; sống quảng đại và yêu thương đang khi vác thập giá...

-Chúa Thánh Thần còn là nguồn tình yêu. Nhờ tình yêu mà Chúa Thánh Thần đổ tràn vào lòng chúng ta biến cuộc sống chúng ta luôn là một màu hồng, cho dù khi thất bại, khi bị phụ bạc vô ơn, khi chịu đựng những tấn công của kẻ đố kị... Chính Đức Kitô dã biến “nổi ô nhục thập giá thành phương thế cứu rỗi con người”.

Kết :

Đức Kitô “đi chịu khổ nạn” hay “đi về trời” đều không bao giờ là một cuộc ra đi theo kiểu :

“Người đi một nữa hồn tôi chết,
Một nửa hồn tôi hóa dại khờ !

Đức Giêsu không bao giờ bỏ chúng ta ở lại trong cảnh mồ côi thiếu thốn. Ngài để lại cho chúng ta những nguồn trợ lực rất hữu hiệu : Phép Thánh Thể mà chúng ta có thể đến hằng ngày, Chúa Thánh Thần vẫn luôn ở bên cạnh để hỗ trợ chúng ta từng giây từng phút, Lời Chúa tiếp tục dưỡng nuôi và dẫn dắt chúng ta. Những gia bảo nầy lại liên quan mật thiết đến một con người mà trong suốt tháng Năm nầy, chúng ta sẽ cùng nhau nhắc nhớ, ca tụng : Đức Mẹ Maria, Người Nữ trinh thánh thiện, Người mang Thánh Thể và bạn của Chúa Thánh Thần, Người được mệnh danh là “có phúc vì đã tin và thực hành Lời Chúa”…Người mà ngay từ hôm nay, chúng ta có thể dâng lên những lời cầu để tin rằng Ngài sẽ sẵn sàng cứu giúp :

Lạy Nữ Trinh thánh thiện.
Giữa những ngày vinh quang của Mẹ,
Xin Mẹ đừng quên
Những âu sầu thê lương tại thế.
Xin Mẹ nhìn đến bao người
Đang vùi dập trong đau khổ,
Những người phải chiến đấu
Với bao gian nan thử thách,
Và những người không ngừng
Nếm cảm những đắng cay cuộc đời.
Xin Mẹ thương những người yêu nhau
Mà phải chia lìa xa cách.
Xin Mẹ thương những người cô đơn
Trong tâm hồn và trong cuộc sống.
Xin thương sự yếu đuối
Của niềm tin non trẻ của chúng con.
Xin thương tất cả những gì,
Chúng con hằng âu yếm chắt chiu.
Xin thương những kẻ đang than khóc,
Những kẻ đang run sợ trước cuộc đời sóng gió.
Xin Mẹ ban cho tất cả mọi người
Sự bình an và niềm hy vọng. Amen.