CHỌN KHÁCH MỜI

Quay sang gia chủ bàn rằng :
“Có lòng mời khách đãi đằng sớm trưa,
Đừng mời kẻ có dư thừa,
Trả vay nợ miệng dây dưa thêm phiền,
Chi bằng mời kẻ tật nguyền,
Áo cơm túng thiếu, bạc tiền khó khăn.
Được ăn không thể mời ăn,

4560.Dù nhân nghĩa ít mà căn phúc nhiều”.
Có người khách tiệc đăm chiêu,
Hiểu ra ý nghĩa cao siêu mở lời :
“Phúc thay cho kẻ được mời,
Đến ngồi bàn tiệc Nước Trời mai sau”.
Chúa rằng : “Dễ được mấy đâu ?
Có người gặp vận bắt đầu thạnh hưng.
Mở ra đại tiệc ăn mừng,
Thiếp mời gởi khách tưng bừng khắp nơi.
Đến ngày sai kẻ trao lời :

4570.“Tiệc hoa đã sẵn xin mời quý ông”.
Bị người cáo thối về không,
Hỏi ra kẻ nói : “Đất trồng mới mua,
Cần thăm để dọn làm mùa,
Cho tôi xin kiếu, về thưa lại giùm”.
Kẻ thì : “Mới tậu khi hôm,
Năm đôi bò đực chưa nom thấy cày,
Phải đem đi thử chiều này,
Cho tôi xin kiếu, thưa thay vài lời”.
Người thì : “Vợ mới cưới thôi !

4580.Bỏ đi sao được, cho tôi ở nhà”.
Cầm mình một lúc nghe qua,
Bực mình chủ bảo : “Hãy ra công trường,
Vỉa hè, xó chợ, đầu đường,
Rước người nghèo khổ, tật thương, mù què,
Bao nhiêu cũng cứ đưa về,
Cho vào bàn tiệc ê hề của Ta”.
Gia nhân vâng lệnh đi ra,
Việc xong trở lại, trình qua chủ rằng :
“Khách mời kéo đến giăng giăng,

4590.Chỗ thừa mặc chỗ, nên chăng thưa Ngài ?”
Chủ rằng : “Chạy khắp ra ngoài,
Ngã tư, bờ dậu rước người vào đây.
Cho nhà Ta khách dư đầy,
Cho ngươi rõ cớ sự này tại sao ?
Những người có thiếp đến trao,
Không ai còn được dự vào tiệc chung.