27. NHÀ TÔI

Chắc ai trong chúng ta cũng đã có một lần nhờ bạn bè chở về nhà. Khi gần đến nhà, chúng ta sẽ lấy ngón tay chỉ căn nhà với mái nhà, với vách tường, với một vài chi tiết đặc biệt nào đó, và bảo: Đây là NHÀ TÔI.

Đã nhiều lần chúng ta sung sướng cho bạn bè xem tranh ảnh gia đình mình, và bảo: Đây là NHÀ TÔI.

Một vài anh chị em trong chúng ta khi gặp bạn bè, sung sướng giới thiệu vợ hay chồng mình cho bạn và bảo: Đây là NHÀ TÔI.

Không cần mái, cũng chẳng cần vách, không cần đông người, chỉ cần có người yêu bên cạnh, mình đã có thể bảo: Đây là NHÀ TÔI.

Với tất cả cái thâm thúy ấy, người Việt chúng ta dịch CHURCH thành NHÀ THỜ. Đây là NHÀ nơi tôi, nơi chúng tôi THỜ phượng Thiên Chúa, tôn kính tổ tiên...

Có lẽ không có cha mẹ Việt Nam nào sáng sớm chúa nhật thúc con cái dậy với câu: Dậy đi các con, dậy đi hiệp dâng Thánh lễ??? Nhưng chỉ gỏn gọn một câu: Con ơi, dậy đi NHÀ THỜ!

*****

Chúa Thánh Thần cũng sung sướng giới thiệu chúng ta với các thiên thần và bảo: Đây là NHÀ TÔI.

Và chỉ thân xác chúng ta, Ngài bảo: Đây là NHÀ THỜ của tôi. (1Cô-rin-tô 6: 19)

Thật đấy yêu thương, đầm ấm, vinh dự, và đòi hỏi cho chúng ta!

Lạy Chúa Thánh Thần, Chúa là NHÀ CON và con là NHÀ CHÚA.

- Cầu nguyện

- Quyết tâm

- Dấn thân