THAN TRÁCH GIA-LIÊM
Gia-liêm ơi! Hỡi Gia-liêm!
Gây thêm cho nặng nỗi niềm làm chi ?
Ngươi tàn sát các Tiên Tri
Ngươi đem ném đá những vì thừa sai.
Bao lần Ta đã quan hoài,
4510.Muốn thu con cái lạc lài của ngươi,
Như gà mẹ chạy tới lui,
Thu con dưới cánh chăm nuôi không ngừng.
Trước sau ngươi vẫn dững dưng,
Có ngày sẽ giống khu rừng bỏ hoang.
Hãy nghe Ta bảo rõ ràng,
Rồi đây ngươi chẳng dễ dàng thấy Ta,
Cho đến ngày, mở mắt ra,
Tung hô Đấng ngự chói lòa trên mây.
Nhân danh Chúa đến thế này,
4520.Mở màn luận tội tràn đầy muôn dân.
Gia-liêm ơi! Hỡi Gia-liêm!
Gây thêm cho nặng nỗi niềm làm chi ?
Ngươi tàn sát các Tiên Tri
Ngươi đem ném đá những vì thừa sai.
Bao lần Ta đã quan hoài,
4510.Muốn thu con cái lạc lài của ngươi,
Như gà mẹ chạy tới lui,
Thu con dưới cánh chăm nuôi không ngừng.
Trước sau ngươi vẫn dững dưng,
Có ngày sẽ giống khu rừng bỏ hoang.
Hãy nghe Ta bảo rõ ràng,
Rồi đây ngươi chẳng dễ dàng thấy Ta,
Cho đến ngày, mở mắt ra,
Tung hô Đấng ngự chói lòa trên mây.
Nhân danh Chúa đến thế này,
4520.Mở màn luận tội tràn đầy muôn dân.