NGƯỜI ĐÀN BÀ CÒNG LƯNG
Nhân ngày thứ bảy giảng kinh,
Thấy người tàn tật thương tình ra ơn,
Còng lưng mười tám năm hơn,
Bệnh nhân là một nữ nhơn khó hèn.
Đưa tay dắt lại gần bên,
Chúa rằng : “Con hãy đứng lên nhìn trời”.
Bà nghe Chúa phán dứt lời,
4470.Theo tay Chúa chỉ thẳng người đứng lên.
Trưởng nhà vội hét vang rền :
“Các người chắc hẳn đã quên giáo điều,
Hưu nhật trọng biết bao nhiêu
Sáu ngày làm việc đủ nhiều cho ta.
Để xin chữa bệnh trừ tà,
Lỗi ngày hưu lễ ai tha cho mình ?”.
Chúa rằng : “Hỡi kẻ giả hình,
Bọn ngươi quả thật vô tình, vô tâm.
Ngày kiêng ngươi có buộc cầm,
4480.Cột bò, nhốt ngựa đứng ngâm trong chuồng ?
Hay là cho chúng thong dong,
Xuống khe nước ngọt, lên đồng cỏ thơm ?
Bà nầy con cái Áp-ram
Sa-tan đã buộc đã cầm bấy nay.
Mười tám năm bị đọa đày,
Không được giải thoát trong ngày nghỉ sao ?
Kẻ thù Chúa thẹn biết bao,
Dân lành cất tiếng cao rao Danh Người.
Nhân ngày thứ bảy giảng kinh,
Thấy người tàn tật thương tình ra ơn,
Còng lưng mười tám năm hơn,
Bệnh nhân là một nữ nhơn khó hèn.
Đưa tay dắt lại gần bên,
Chúa rằng : “Con hãy đứng lên nhìn trời”.
Bà nghe Chúa phán dứt lời,
4470.Theo tay Chúa chỉ thẳng người đứng lên.
Trưởng nhà vội hét vang rền :
“Các người chắc hẳn đã quên giáo điều,
Hưu nhật trọng biết bao nhiêu
Sáu ngày làm việc đủ nhiều cho ta.
Để xin chữa bệnh trừ tà,
Lỗi ngày hưu lễ ai tha cho mình ?”.
Chúa rằng : “Hỡi kẻ giả hình,
Bọn ngươi quả thật vô tình, vô tâm.
Ngày kiêng ngươi có buộc cầm,
4480.Cột bò, nhốt ngựa đứng ngâm trong chuồng ?
Hay là cho chúng thong dong,
Xuống khe nước ngọt, lên đồng cỏ thơm ?
Bà nầy con cái Áp-ram
Sa-tan đã buộc đã cầm bấy nay.
Mười tám năm bị đọa đày,
Không được giải thoát trong ngày nghỉ sao ?
Kẻ thù Chúa thẹn biết bao,
Dân lành cất tiếng cao rao Danh Người.