CHA CON HỌ CẬN

Ông đồ Cận Các nước Đan đã già có một con trai không thích cầu tiến, mà đứa con của con trai này lại thi đổ khoa cử có tên trên bảng vàng.

Một lần nọ, Cận Các già trách cứ con trai là không giống con, đứa con liền nói : “Phụ thân của ba không giống phụ thân của con, con trai của ba không giống con trai của con, con có gì là không giống chứ ?”

Các lão cười lớn, từ đó về sau không trách cứ con trai nữa.

(Nhã Ngược)

Suy tư :

Cái vòng lẫn quẫn là ở đó, trách người thì phải trách mình trước, bằng không thì sẽ trở thành “gậy ông đập lưng ông”.

Có một vài linh mục lên tòa giảng to tiếng là giáo dân không chịu học nơi cha sở của mình, nhưng lại bị giáo dân nói to nói nhỏ với nhau là cha sở có hay ho gì đâu mà học, vì ngài cũng thích ăn thích nhậu, vì ngài cũng thích tranh giành quyền lực, vì ngài cũng thích đấu tranh để đựoc ở chổ sung sướng hơn...

Dù là bậc thánh đang sống ở trần gian thì các ngài cũng không bao giờ bắt giáo dân phải học hỏi các ngài, nhưng các ngài luôn dạy giáo dân phải học nơi Chúa Giêsu và các thánh trên thiên đàng những gương lành thánh thiện như khiêm tốn, hiền lành và bác ái.

Cha trách con không cầu tiến, con trách cha không dạy con nên người, đều là những lời cáo buộc trước mặt Thiên Chúa trong ngày phán xét trước bàn dân thiên hạ.

Khủng khiếp làm chứ không phải chuyện chơi !