NGƯỜI PHÚ QUÝ HÀ TIỆN

Mấy người biệt phái vừa đi,
Có người lại đến nằn nì lôi thôi :
“Xin Thầy hãy bảo anh tôi,
Định phần của cải xong rồi thì chia !”
Chúa la lớn tiếng : “Anh kia !
Ta đâu đội mũ, mang hia quan tòa.
Đứng ra xử kiện giảng hoà,
Để lo thu xếp việc nhà các anh ?”
Rồi nhìn dân chúng xung quanh,

4370.Chúa rằng : “Hà tiện kết thành mối lo,
Cho dù của cải đầy kho,
Không mua được mạng để cho mình nhờ.
Có nhà phú hộ dại khờ,
Quá nhiều hoa lợi đâm mơ mộng rằng :
“Của ta kể chẳng ai bằng,
Mùa thu hoạch tới chứa đằng nào đây ?
Kho đầy mà lẫm cũng đầy,
Hay là ta phải làm vầy cho xong :
“Phá ngay kho lẫm ngoài trong,

4380.Xây nhiều cái mới có vòng tường bao.
Nào dài, nào rộng, nào cao,
Bao nhiêu của cải chứa vào lớp lang.
Lòng ta sẽ được nhẹ nhàng,
Bấy giờ ta mới nhủ sang linh hồn :
Của mày như núi như non,
Ăn không hết được vậy còn lo chi ?
Cứ chơi cứ nghỉ kỹ đi,
Lo chi cho mệt, dại gì mà lo ?”
Bỗng nghe tiếng Chúa gọi to :

4390.Hỡi thằng ngu ngốc như bò nghe đây :
“Đêm này tao bắt hồn mày,
Của mày rồi sẽ vào tay người nào ?
Của đời thu trữ dồi dào,
Không lo tích đức xiết bao dại khờ !”