CHÚA NHẬT 4 PHỤC SINH A

CHÚA GIÊSU LÀ CỬA SỰ SỐNG

Hôm nay Chúa Nhật Chúa Chiên Lành, Hội Thánh cho chúng ta đọc Tin Mừng của Thánh Gioan, nói về người Mục Tử. Hình ảnh người mục tử ở Israel, cũng như nơi nhiều các dân tộc thuộc địa bàn văn hóa du mục là hình ảnh cổ điển, quen thuộc. Vì thế, ngay trong Cựu Ước chúng ta sẽ thấy nhiều tác gỉa dùng hình ảnh mục tử để chỉ các thủ lãnh của họ như Moisen (x.Hs.12,14; Is.63,11), như Davit (x.2Sm.5,2; 24,17), nhất là chỉ Giavê trong lịch sử (x.Kn48,15; Tv.74,1) hoặc Messia trong tương lai (x.Ez.34,11-16), hay chỉ vị vua Messia (x.Jer.23,4-5).

Sang Tân Ước, Chúa Giêsu nhiều lần sử dụng hình ảnh Mục Tử này :

Để mô tả Israel vào thời của Người như là một đòan chiên bị bỏ rơi (x.Mt.9,36; Mc.6.34) hay chiên lạc (x.Mt.10,6; Lc.15,4-7).

Để chỉ thị nhóm môn đệ của Người như là một Israel mới (x.Mc.14,27; Lc.12,32).

Để diễn tả chính vai trò của Người trong tuần khổ nạn (x.Mc.14,27) hoặc Phục Sinh (x.Mc.14,28) và thẩm phán (x.Mt.25,31-46).

Đối với đòan chiên, mục tử biết tên, gọi tên từng con chiên, chiên biết tiếng mục tử. Mục Tử dẫn đường, chiên bước theo. Đây chính là đặc điểm của người chủ chăn tốt, và người Mục Tử này qua cửa mà vào, người canh cửa mở cho Mục Tử vào, còn kẻ trộm thì trèo qua lối khác mà vào. Ràn chiên nghĩa bóng là dân Do Thái, là các tín hữu, Người qua cửa là chủ thực sự, chăn dắt chiên hay người được Giavê trao phó sứ mạng. Người không qua cửa là người cướp lấy chiên. Chúa Giêsu có ý tố cáo những người lãnh đạo Do Thái, tỏ ra bất trung với sứ mạng của mình, bỏ bê đàn chiên, để đàn chiên lạc lõng và phân tán, chỉ lo uống sữa, xén lông chiên để cầu lợi cho mình.

Đó chính là những thủ lãnh chính trị của Israel, các ác vương thời xưa, các người gây chiến, họ coi quyền hành của họ như một phương tiện để thỏa mãn sở thích hiếu chiến, thỏa mãn tính kiêu căng và các tham vọng của họ. Đồng thời Chúa Giêsu cũng muốn ám chỉ đến các thủ lãnh tôn giáo Isarel đã gạt dân của họ xa con đường sống, các người Do Thái đã tàn sát các Ngôn Sứ, các tiến sĩ thời Người đã ngăn chặn không cho thế hệ của họ đáp lại lời mời gọi của Nước Trời, các người thuộc phe Quốc Gia mơ ước một cuộc nổi lọan chống lại Rôma. Còn Chúa Giêsu thi Người trao ban sự sống.

Vâng, Chúa Giêsu chính là Người Mục Tử hướng dẫn dân Người đến với ơn cứu độ, Người là Mục Tử tốt lành gọi tên từng con chiên, biết rõ từng con, săn sóc, thuốc thang. Gọi tên không phải để “dò xét” theo kiểu con người, mà là dò xét theo kiểu của người yêu “ Lạy Chúa, Ngài dò xét con và Ngài biết rõ..” (x.Tv.138).

Ðồng thời Chúa Giêsu cũng là cửa để chiên ra vào, để giữ cho chiên an tòan, bảo vệ chiên, ban sự sống dồi dào cho chiên, thí mạng vì chiên. Ngài không lọai trừ ai ra khỏi ơn cứu độ “ Ngài đến để tất cả mọi người được có sự sống một cách dồi dào…”(x.Jn.10,10b). Ngài là cánh cửa duy nhất đưa con người vào ơn cứu độ. Mọi người thiết yếu phải đi qua Ngài, không ai được ưu tiên chuẩn miễn khỏi đi qua Ngài.

Và chính Ngài trao sứ mạng cho những Mục Tử khác, và họ phải là mục tử như Ngài. Phải để cho Ngài là Mục Tử đối với đàn chiên qua mình. Phải làm cho chiên nhận biết Đức Kitô là Mục Tử của họ. Việc dẫn lộ cũng phải làm sao cho họ hiểu rằng không phải tôi dẫn lộ mà Đức Kitô dẫn lộ, như Gioan Tẩy Gỉa “ Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại” ( x.Jn.3,30).

Là chiên chúng ta phải lắng nghe để nhận ra tiếng của Chúa Giêsu và đáp lại tiếng ấy là đi theo Ngài, sống như Ngài sống. Đây là một giáo huấn khẩn thiết và quan trọng, chúng ta phải thực sự xác tín rằng không có một vị hướng dẫn nào khác, một vị thầy nào khác hay một con đường nào khác ngòai Đức Kitô. Mà muốn đi theo đường của Ngài thì phải yêu kẻ thù, tha thứ cho kẻ thù và chết cho người yêu…Muốn làm được điều này phải nhờ sự hướng dẫn và nhờ sức mạnh của Thần Khí.

Lạy Chúa, Chúa đã ưu ái kêu gọi đích danh và dẫn đưa từng người chúng con vào đời sống Ktiô hữu, xin cho chúng con luôn là những con chiên ngoan hiền biết lắng nghe tiếng Chúa và mau mắn tuân theo ý Chúa qua các vĩ Mục Tử trong Hội Thánh, để không bao giờ chúng con bị tách khỏi tình thương hải hà của Chúa.