AN LẠC ĐỊA PHỦ

Nam Tống Thạch thừa tướng Diệp Hoành sau khi bị bãi chức nên uất ức mà sinh bệnh, ông ta nằm trên giường hỏi : “Sau khi ta chết, đến âm tào địa phủ, không biết có được dễ chịu không ?”.

Có một thư sinh cố ý nói: “Rất dễ chịu, dễ chịu”.

Diệp Hoành hỏi : “Làm sao ông biết được ?”

Thư sinh cười và trả lời : “Con người sau khi chết nếu đến âm tào địa phủ mà không dễ chịu, thì người chết phải nhảy trở lại. Nhưng nếu người chết đi mà không trở lại thì biết rằng ở đó rất dễ chịu”.

(Nhã Ngược)

Suy tư :

Cách trả lời của anh thư sinh rất tiếu lâm và xem ra coi thường thừa tướng Diệp Hoành, bởi vì ông ta cứ tưởng sống ở trần gian và sự chết trong hỏa ngục giống nhau.

Những người theo đạo nhân gian thì niềm tin của họ có khi rất mạnh, mạnh đến cuồng nhiệt, vì họ tin rằng xuống âm phủ thì cũng ăn uống, mặc áo mặc quần, cũng chạy xe hơi, xe cúp, xe đờ-rim I đờ-rim II, nên đã mua áo quần, xe cộ, xe hơi...bằng giấy để đốt và gởi xuống âm phủ cho người chết, và đốt luôn mấy tỷ tiền...giấy, để âm hồn có mà xài và để hối lộ diêm vương quỷ sứ...

Người Kitô hữu thì lại khác, họ tin rằng có đời sau, đời sau của hạnh phúc với Thiên Chúa và đời sau bị đọa đày trong hỏa ngục với ma quỷ, đó là đức tin. Nhưng cũng có một vài người Kitô hữu đức tin không mạnh và giáo lý không nắm vững, nên cũng đã nghe lời chồng, nghe lời vợ, và nghe lời những người không công giáo bái bái thờ lạy và đốt đồ hàng mã như những người lương khác...

Trong hỏa ngục chắc chắn là không vui chút nào, bởi vì không một ai ở trong lửa mà ca hát đàn địch, mà khổ nhiều hay ít thì do các việc làm phúc đức của chúng ta bây giờ mà thôi - cái bây giờ ấy chính là sống như Lời Chúa dạy : kính Chúa và yêu người.