SANG XỨ BÊ-RÊ

Sang bên tả ngạn Gio-đan

Nơi Gioan thanh tẩy cho dân lúc đầu,

Nhiều người chạy đến kêu cầu,

Bảo nhau : “Gioan dẫu phép mầu chưa ban

Nhưng lời Gioan đúng hoàn toàn,

Chứng về Người chẳng có phần nào sai”.

Chuyện “Người” thành chuyện dài dài,

4280. Tiếng người gió thổi, thổi hoài không tan.

CHÚA GIÊ-SU VÀ QUỶ BEN-ZÊ-BUT

Hãy xem biệt phái tồi tàn,

Độc mồm độc miệng mưu toan hại ngầm.

Một hôm Chúa động từ tâm,

Chữa tên quỷ ám vừa câm vừa mù.

Chúng rằng : “Nhờ quỷ Dê-bu,

Chở che phía trước hộ phù bên sau.

Một thầy một tớ gặp nhau,

Giúp nhau vẽ phấn tô màu lại chi !

Chúa rằng : “Mâu thuẫn quá đi !

4290. Người trong một cuộc lẽ gì cạnh tranh ?

Nước nào nội loạn tung hoành,

Lại không bốc lửa cháy thành tro than ?

Nhà nào huynh đệ tương tàn,

Lại không sụp đổ tiêu tan cửa nhà ?

Nếu dùng phép quỷ trừ tà,

Làm sao nước quỷ nhà ma vững bền ?

Nếu Ta nhờ quỷ làm nên,

Đời sau trừ quỷ dùng quyền của ai ?

Các người sẽ bị hậu lai,

4300. Lập tòa kết án chuyện sai các người.

Nếu do quyền bính bởi trời,

Trừ ma diệt quỷ cho đời bình an,

Âu là xuân nở đông tàn,

Âu là Nước Chúa đã tràn đến nơi.

Ai vào đánh cướp nhà người,

Lại không triệt hạ cấp thời quản gia ?

Ai không cùng ở với Ta,

Chẳng là phản tặc cũng là thù nhân.

Ai không tích trữ góp phần,

4310. Là tên phung phá thiệt thân hại đời.

Nghe Lời hãy cố giữ Lời,

Tội chi cũng được lòng Trời khoan nhân.

Ví bằng phạm đến Thánh Thần,

Trọn đời mắc tội chung thân đọa đày.

Xem quả thì sẽ biết cây,

Cây nào quả ấy tật lây truyền đời.

Hỡi người rắn độc kia ơi !

Miệng lằn lưỡi mối hại người xiết bao.

Lòng bay chất chứa gươm đao,

4320. Miệng bay thốt được lời nào hay đâu ?

Người khôn bụng chứa nhiệm mầu,

Nói như nhả ngọc phun châu để đời.

Kẻ ngu dại miệng, dại lời,

Cho mình mắc họa cho người mang tai.

Những lời vô ích dông dài,

Có ngày trả lẽ một hai không trừ.

Trước tòa thẩm phán vô tư,

Lời mình sẽ buộc nên hư cho mình”.