GIA ĐÌNH BÊTANIA
Dẫn đầu trên quảng đường xa,
Khi băng đồi núi khi qua xóm làng.
Thầy trò lưng túi nhẹ nhàng,
Mưa chiều, nắng sớm dễ dàng xông pha.
Có nàng tên gọi Mát-ta,
4190. Hân hoan rước Chúa vào nhà nghỉ ngơi.
Em nàng còn có hai người,
Ma-ri là gái, trai thời La-za.
Thương thay bà chị Mát-ta,
Có lòng sắm sửa tiệc hoa mừng Thầy.
Lăng xăng cuống cả chân tay,
Những lo tính chuyện mâm đầy cổ cao.
Lòng nàng mừng rỡ xiết bao,
Mỗi khi được Chúa ghé vào viếng thăm.
Ma-ri như nụ trăng rằm,
4200. Quỳ bên chân Chúa mắt chăm không rời.
Say mê nghe chuyện nước trời,
Từng câu ghi đậm, từng lời khắc sâu.
Mát-ta nào biết gì đâu,
Chạy vào bất mãn cúi đầu khẻ thưa.
“Thầy xem hiền muội kỳ chưa,
Ngồi chơi chẳng biết sớm trưa mấy hồi.
Bỏ con chết mệt đây thôi,
Xin Thầy bảo giúp một lời nên chăng ?”
Chúa liền an ủi nàng rằng :
4210. “Mát-ta con hỡi ! Băng xăng nỗi gì ?
Con lo nhiều việc làm chi !
Việc cần hơn hết Ma-ri chọn rồi.
Cũng là phần tuyệt hảo thôi,
Sợ chi kẻ cướp làm mồi cắn câu”.
Dẫn đầu trên quảng đường xa,
Khi băng đồi núi khi qua xóm làng.
Thầy trò lưng túi nhẹ nhàng,
Mưa chiều, nắng sớm dễ dàng xông pha.
Có nàng tên gọi Mát-ta,
4190. Hân hoan rước Chúa vào nhà nghỉ ngơi.
Em nàng còn có hai người,
Ma-ri là gái, trai thời La-za.
Thương thay bà chị Mát-ta,
Có lòng sắm sửa tiệc hoa mừng Thầy.
Lăng xăng cuống cả chân tay,
Những lo tính chuyện mâm đầy cổ cao.
Lòng nàng mừng rỡ xiết bao,
Mỗi khi được Chúa ghé vào viếng thăm.
Ma-ri như nụ trăng rằm,
4200. Quỳ bên chân Chúa mắt chăm không rời.
Say mê nghe chuyện nước trời,
Từng câu ghi đậm, từng lời khắc sâu.
Mát-ta nào biết gì đâu,
Chạy vào bất mãn cúi đầu khẻ thưa.
“Thầy xem hiền muội kỳ chưa,
Ngồi chơi chẳng biết sớm trưa mấy hồi.
Bỏ con chết mệt đây thôi,
Xin Thầy bảo giúp một lời nên chăng ?”
Chúa liền an ủi nàng rằng :
4210. “Mát-ta con hỡi ! Băng xăng nỗi gì ?
Con lo nhiều việc làm chi !
Việc cần hơn hết Ma-ri chọn rồi.
Cũng là phần tuyệt hảo thôi,
Sợ chi kẻ cướp làm mồi cắn câu”.