NGUỒN GỐC CỦA CHÚA GIÊ-SU

Gia-liêm dư luận bất đồng,

Vài người bản xứ chính tông kêu rằng :

“Nghe Ông đang bị bủa giăng,

Sao còn đi lại nói năng mặc tình.

Giáo quyền vẫn cứ lặng thinh,

Hay cho là Vị Cứu Tinh đây rồi !

Chuyện nào phải chuyện lôi thôi

Giống này đâm rễ, nảy chồi từ đâu ?

Ngọn nguồn cao thấp, cạn sâu,

3550. Họ dòng ta đếm trên đầu ngón tay.

Cứu Tinh như thể rồng bay,

Từ đâu xuất hiện ai hay, ai ngờ ?”.

Chúa la vang cả đền thờ :

Các ngươi biết rõ gia thừa Ta sao ?

Biết Ta đến bởi đâu nào ?

Ta không tự ý đi vào thế gian,

Chính Đấng chân thật muôn vàn,

Sai Ta đến cõi trần hoàn bấy lâu,

Các ngươi nào biết chi đâu ?

3560. Riêng Ta, Ta rõ mối đầu của Ta”.

Giận Người chúng chực xông ra,

Tra tay, không kẻ dám tra tay vào.

Lòng dân biến chuyển ồn ào,

Nhiều người tin Chúa xôn xao luận bàn :

“Một mai Chúa đến thế gian,

Phép mầu rồi nữa có ban hơn Người ?”

Nghe qua biệt phái rối bời,

Quyết tâm không để Chúa rời nơi đây.

Các thầy trưởng tế tiếp tay,

3570. Sai nhiều thủ hạ đến vây bắt Người.

Chúa còn tiếp tục thêm lời :

Ngày giờ Ta ở với đời sắp qua,

Ta về với Đấng sai Ta,

Đất gần khó gặp, trời xa khó tìm”.

Họ nghe Lời Chúa trang nghiêm,

Kháo nhau tìm hiểu nỗi niềm thực hư :

“Đi đâu nói chuyện giả từ,

Phải chăng theo bọn di cư nước ngoài ?

Hay theo dân chúng ngoại lai,

3580. Lời sao ý nghĩa vào tai khó lường ?

Ra đi hà xứ hà phương,

Trời cao đất rộng hết đường vãn lai ?”