Lời của sự sống
11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ,12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân.13 Thiên thần hỏi bà: "Này bà, sao bà khóc? " Bà thưa: "Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu! "14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su.15 Đức Giê-su nói với bà: "Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai? " Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: "Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về."16 Đức Giê-su gọi bà: "Ma-ri-a! " Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: "Ráp-bu-ni! " (nghĩa là "Lạy Thầy").17 Đức Giê-su bảo: "Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em"."18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: "Tôi đã thấy Chúa", và bà kể lại những điều Người đã nói với bà. (Ga 20, 11-18)
Hôm nay chúng ta lắng nghe câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ của Giêsu và Maria Mác-đa-la. Hai con người với hai hoàn cảnh khác hẳn, một người là Thiên với một cuộc đời phục vụ, hiến dâng, một người là Trần với một cuộc đời tội lỗi, bôn ba khắp nơi, và cuối cùng đã trở về, và trở nên một con người mới, con người được Giêsu thương yêu. Con người ở lại và sống trong tình yêu của Giêsu. Con người đó -
Maria, hôm nay lên đường đi tìm Giêsu trong nấm mộ kia.
Với tất cả tình yêu giành cho Giêsu, Maria đi tìm Ngài. Dù Ngài đã chết rồi, dù Ngài đã bị cuộc đời loại bỏ, nhưng không vì thế mà tình yêu của Maria giành cho Giêsu cũng trôi mất theo „dòng chảy“ dã man của cuộc đời. Không, không có gì có thể tàn phá được tình yêu. Cô lên đường để tìm lại Thầy, cô lên đường để tìm lại tình bạn tri kỷ không bao giờ mất đi, cô lên đường để tìm một ý nghĩa cho cuộc sống của mình. Tuy nhiên, Gioan đã chỉ cho chúng ta thấy, cuộc tìm kiếm của Maria đã không đi đúng đường. vì Maria không có thể hoàn toàn sẵn sàng cởi mở trước một „cuộc đổi mới hoàn toàn“ của Giêsu, của một Thiên Chúa không chỉ chết đi, mà còn qua cái chết sống lại, và hoàn toàn chiến thắng sự chết. Maria đã không thể đón nhận được điều này. Vì thế, cô đi tìm Giêsu trong nấm mộ kia, nấm mộ nằm trong lòng đất. Lòng đất thuộc về thế giới này. Maria không vượt ra được cái vũ trụ dù lớn lao nhưng với Thiên Chúa lại rất nhỏ bé này. Maria vẫn ở lại trong những kinh nghiệm và những diễn biến của thế giới này. Thực vậy, Maria không thể vượt ra khỏi „biên giới“ của „sự sống tròn trịa“ này. Điều đó cũng là tự nhiên thôi. Nhưng với Thiên Chúa thì không chỉ có tự nhiên mà còn có siêu nhiên. Vì thế, hôm nay Giêsu, một Vì Thiên Chúa làm người, chết như con người, và giờ đây là Đấng Sống Lại, đã hiện ra với Maria trong một hình dạng „đổi mới hoàn toàn“, đến nỗi Maria không thể nhận ra Thầy yêu dấu nữa.
„Maria!“ Hôm nay, Giêsu - Đấng Phục Sinh đã gọi người phụ nữ đó bằng chính tên của cô. Và Maria khi không thể nhận ra Đấng Phục Sinh là Thầy yêu dấu qua đôi mắt của mình, thì giờ đây cô đã nhận ra Thầy qua tiếng gọi của Thầy, tiếng gọi của sự sống. Và cô đã thưa lại rằng: „Ráp-bu-ni“, nghĩa là „Lạy Thầy!“
Nhưng tại sao Giêsu lại gọi cô bằng chính tên của cô?
Vì Giêsu biết cô với tất cả con người của cô. Giêsu biết cả câu chuyện đời cô, tội lỗi của cô, sự sợ hãi của cô, đau khổ của cô, và Giêsu cũng biết lòng thành sám hối của cô, niềm hy vọng của cô, thiện chí và tình yêu của cô. Giêsu biết từng góc cạnh của trái tim cô. Không có gì trong Maria mà Giêsu không biết. Và có lẽ Giêsu còn biết Maria hơn là Maria biết chính bản thân mình. Vì thế mà khi Giêsu gọi cô bằng chính tên cô, thì Maria đã cảm nhận được một tình yêu sâu thẳm của Giêsu - một Vì Thiên Chúa giành cho mình như thế nào. Tiếng kêu của Giêsu giành cho cô thật là một tiếng kêu của sự sống.
Trở về với chính bản thân mình. Hôm nay chúng ta cũng nghe được tiếng kêu của Đấng Phục Sinh giành cho mình. Từ ngàn đời Thiên Chúa đã chọn chúng ta, đã cấu thành chúng ta ngay khi chúng ta còn trong bụng mẹ, đã biết đến chúng ta khi chúng ta còn là trứng nước, giờ đây Ngài cũng gọi từng người chúng ta bằng chính tên của chúng ta. „Trinh, Thụy, Trang...“ Tiếng kêu này là tiếng kêu của Đấng Phục Sinh đấy! Tiếng kêu đem lại sự sống. Tiếng kêu của Ngài nói cho chúng ta biết rằng, Ngài yêu thương chúng ta. Trong thẳm sâu của lòng mình, và qua tiếng kêu này, chúng ta khám phá ra được cái căn tính tuyệt vời của mình. Căn tính đó là: „Trinh, Thụy, Trang... Con là con yêu dấu của Cha!“. Vâng, mỗi người chúng ta chính là con yêu dấu của Thiên Chúa Tình Yêu, Đấng Phục Sinh. Nhưng chúng ta đáp lời thế nào với Ngài đây? Đôi mắt chúng ta giờ đây đã mở ra và nhận ra Giêsu với một hình dạng „đổi mới hoàn toàn“, như Maria khi xưa, chúng ta có muốn đáp lời: „Ráp-bu-ni“, nghĩa là „Lạy Thầy!“ không? Một tiếng thưa như muốn nói với Giêsu rằng: „Thầy yêu dấu ơi! Con thuộc về Thầy và Thầy thuộc về con!“ Và chúng ta có muốn nói với mọi người như Maria ngày xưa cao rao: "Tôi đã thấy Chúa" không? Lời cao rao làm cho bầu trời đầy mây đen kia phải lùi bước, nhường chỗ cho Ánh Dương xuất hiện.
Thực vậy, Maria đã gặp Thầy dấu yêu - Đấng Phục Sinh, và Ngài đã dẫn Maria bước đi trên một con đường mới, con đường của tình yêu thương. Trên con đường đó Maria từ chỗ buồn bã và thất vọng, đã tìm được niềm vui lớn lao và niềm hy vọng tràn đầy. Tiếng gọi của Thầy thực là tiếng gọi của sự sống, tiếng gọi đem từng con người một với tên của mình, xuyên suốt qua bóng đêm để trở về lại với Ánh Sáng, xuyên suốt qua cái chết để tìm về lại sự sống, mà lại là một sự sống tròn đầy và vĩnh cửu nữa chứ! Tuyệt vời thật! Làm sao có thể diễn tả được niềm vui lớn lao này đây? Niềm vui của sự Phục Sinh, niềm vui của tình yêu giữa Thiên với Trần.
Lạy Chúa, như Maria khi xưa, chúng con muốn lên đường đi tìm Chúa. Giống Maria chúng con tìm Chúa trong nấm mồ kia, tìm Chúa trong lòng đất của cuộc đời. Mắt chúng con vẫn còn nặng trĩu những giọt nước mắt của buồn đau, khi chúng con bước đi để tìm kiếm Chúa. Nhưng Chúa ơi, chúng con tin rằng Chúa hiểu được giới hạn của chúng con, Chúa thấy được thiện chí của chúng con. Xin hãy đến và lên tiếng kêu chúng con bằng chính tên của chúng con nghe Chúa. Vì qua đó, chúng con sẽ nhận ra được chính Chúa - Thầy yêu dấu của chúng con. Đấng đã chết, nhưng hôm nay đã sống lại. Và xin Chúa hãy giúp chúng con, như Maria biết đáp lời rằng: „Ráp-bu-ni - Lạy Thầy yêu dấu!“. Amen
Kính chúc Anh Chị Em một mùa Phục Sinh tràn đầy niềm vui và bình an.
Xin Chúa Phục Sinh „làm mới“ từng người trong chúng ta
Nguyễn Ngọc Thế sj
11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ,12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân.13 Thiên thần hỏi bà: "Này bà, sao bà khóc? " Bà thưa: "Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu! "14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su.15 Đức Giê-su nói với bà: "Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai? " Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: "Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về."16 Đức Giê-su gọi bà: "Ma-ri-a! " Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: "Ráp-bu-ni! " (nghĩa là "Lạy Thầy").17 Đức Giê-su bảo: "Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em"."18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: "Tôi đã thấy Chúa", và bà kể lại những điều Người đã nói với bà. (Ga 20, 11-18)
Hôm nay chúng ta lắng nghe câu chuyện kể về cuộc gặp gỡ của Giêsu và Maria Mác-đa-la. Hai con người với hai hoàn cảnh khác hẳn, một người là Thiên với một cuộc đời phục vụ, hiến dâng, một người là Trần với một cuộc đời tội lỗi, bôn ba khắp nơi, và cuối cùng đã trở về, và trở nên một con người mới, con người được Giêsu thương yêu. Con người ở lại và sống trong tình yêu của Giêsu. Con người đó -
Maria, hôm nay lên đường đi tìm Giêsu trong nấm mộ kia.
Với tất cả tình yêu giành cho Giêsu, Maria đi tìm Ngài. Dù Ngài đã chết rồi, dù Ngài đã bị cuộc đời loại bỏ, nhưng không vì thế mà tình yêu của Maria giành cho Giêsu cũng trôi mất theo „dòng chảy“ dã man của cuộc đời. Không, không có gì có thể tàn phá được tình yêu. Cô lên đường để tìm lại Thầy, cô lên đường để tìm lại tình bạn tri kỷ không bao giờ mất đi, cô lên đường để tìm một ý nghĩa cho cuộc sống của mình. Tuy nhiên, Gioan đã chỉ cho chúng ta thấy, cuộc tìm kiếm của Maria đã không đi đúng đường. vì Maria không có thể hoàn toàn sẵn sàng cởi mở trước một „cuộc đổi mới hoàn toàn“ của Giêsu, của một Thiên Chúa không chỉ chết đi, mà còn qua cái chết sống lại, và hoàn toàn chiến thắng sự chết. Maria đã không thể đón nhận được điều này. Vì thế, cô đi tìm Giêsu trong nấm mộ kia, nấm mộ nằm trong lòng đất. Lòng đất thuộc về thế giới này. Maria không vượt ra được cái vũ trụ dù lớn lao nhưng với Thiên Chúa lại rất nhỏ bé này. Maria vẫn ở lại trong những kinh nghiệm và những diễn biến của thế giới này. Thực vậy, Maria không thể vượt ra khỏi „biên giới“ của „sự sống tròn trịa“ này. Điều đó cũng là tự nhiên thôi. Nhưng với Thiên Chúa thì không chỉ có tự nhiên mà còn có siêu nhiên. Vì thế, hôm nay Giêsu, một Vì Thiên Chúa làm người, chết như con người, và giờ đây là Đấng Sống Lại, đã hiện ra với Maria trong một hình dạng „đổi mới hoàn toàn“, đến nỗi Maria không thể nhận ra Thầy yêu dấu nữa.
„Maria!“ Hôm nay, Giêsu - Đấng Phục Sinh đã gọi người phụ nữ đó bằng chính tên của cô. Và Maria khi không thể nhận ra Đấng Phục Sinh là Thầy yêu dấu qua đôi mắt của mình, thì giờ đây cô đã nhận ra Thầy qua tiếng gọi của Thầy, tiếng gọi của sự sống. Và cô đã thưa lại rằng: „Ráp-bu-ni“, nghĩa là „Lạy Thầy!“
Nhưng tại sao Giêsu lại gọi cô bằng chính tên của cô?
Vì Giêsu biết cô với tất cả con người của cô. Giêsu biết cả câu chuyện đời cô, tội lỗi của cô, sự sợ hãi của cô, đau khổ của cô, và Giêsu cũng biết lòng thành sám hối của cô, niềm hy vọng của cô, thiện chí và tình yêu của cô. Giêsu biết từng góc cạnh của trái tim cô. Không có gì trong Maria mà Giêsu không biết. Và có lẽ Giêsu còn biết Maria hơn là Maria biết chính bản thân mình. Vì thế mà khi Giêsu gọi cô bằng chính tên cô, thì Maria đã cảm nhận được một tình yêu sâu thẳm của Giêsu - một Vì Thiên Chúa giành cho mình như thế nào. Tiếng kêu của Giêsu giành cho cô thật là một tiếng kêu của sự sống.
Trở về với chính bản thân mình. Hôm nay chúng ta cũng nghe được tiếng kêu của Đấng Phục Sinh giành cho mình. Từ ngàn đời Thiên Chúa đã chọn chúng ta, đã cấu thành chúng ta ngay khi chúng ta còn trong bụng mẹ, đã biết đến chúng ta khi chúng ta còn là trứng nước, giờ đây Ngài cũng gọi từng người chúng ta bằng chính tên của chúng ta. „Trinh, Thụy, Trang...“ Tiếng kêu này là tiếng kêu của Đấng Phục Sinh đấy! Tiếng kêu đem lại sự sống. Tiếng kêu của Ngài nói cho chúng ta biết rằng, Ngài yêu thương chúng ta. Trong thẳm sâu của lòng mình, và qua tiếng kêu này, chúng ta khám phá ra được cái căn tính tuyệt vời của mình. Căn tính đó là: „Trinh, Thụy, Trang... Con là con yêu dấu của Cha!“. Vâng, mỗi người chúng ta chính là con yêu dấu của Thiên Chúa Tình Yêu, Đấng Phục Sinh. Nhưng chúng ta đáp lời thế nào với Ngài đây? Đôi mắt chúng ta giờ đây đã mở ra và nhận ra Giêsu với một hình dạng „đổi mới hoàn toàn“, như Maria khi xưa, chúng ta có muốn đáp lời: „Ráp-bu-ni“, nghĩa là „Lạy Thầy!“ không? Một tiếng thưa như muốn nói với Giêsu rằng: „Thầy yêu dấu ơi! Con thuộc về Thầy và Thầy thuộc về con!“ Và chúng ta có muốn nói với mọi người như Maria ngày xưa cao rao: "Tôi đã thấy Chúa" không? Lời cao rao làm cho bầu trời đầy mây đen kia phải lùi bước, nhường chỗ cho Ánh Dương xuất hiện.
Thực vậy, Maria đã gặp Thầy dấu yêu - Đấng Phục Sinh, và Ngài đã dẫn Maria bước đi trên một con đường mới, con đường của tình yêu thương. Trên con đường đó Maria từ chỗ buồn bã và thất vọng, đã tìm được niềm vui lớn lao và niềm hy vọng tràn đầy. Tiếng gọi của Thầy thực là tiếng gọi của sự sống, tiếng gọi đem từng con người một với tên của mình, xuyên suốt qua bóng đêm để trở về lại với Ánh Sáng, xuyên suốt qua cái chết để tìm về lại sự sống, mà lại là một sự sống tròn đầy và vĩnh cửu nữa chứ! Tuyệt vời thật! Làm sao có thể diễn tả được niềm vui lớn lao này đây? Niềm vui của sự Phục Sinh, niềm vui của tình yêu giữa Thiên với Trần.
Lạy Chúa, như Maria khi xưa, chúng con muốn lên đường đi tìm Chúa. Giống Maria chúng con tìm Chúa trong nấm mồ kia, tìm Chúa trong lòng đất của cuộc đời. Mắt chúng con vẫn còn nặng trĩu những giọt nước mắt của buồn đau, khi chúng con bước đi để tìm kiếm Chúa. Nhưng Chúa ơi, chúng con tin rằng Chúa hiểu được giới hạn của chúng con, Chúa thấy được thiện chí của chúng con. Xin hãy đến và lên tiếng kêu chúng con bằng chính tên của chúng con nghe Chúa. Vì qua đó, chúng con sẽ nhận ra được chính Chúa - Thầy yêu dấu của chúng con. Đấng đã chết, nhưng hôm nay đã sống lại. Và xin Chúa hãy giúp chúng con, như Maria biết đáp lời rằng: „Ráp-bu-ni - Lạy Thầy yêu dấu!“. Amen
Con người mới
Giờ đây, Đức Kitô Phục Sinh đang mang trong mình một nhân loại mới.
Giờ đây Thiên Chúa đã nói „vâng“ với nhân loại mới này.
Dù nhân loại vẫn có sống trong căn nhà cũ,
nhưng nhân loại đã vượt qua được những gì cũ kỹ.
Dù nhân loại vẫn sống trong thế giới của chết chóc,
nhưng nhân loại đã bước chân qua khỏi tử thần.
Dù nhân loại vẫn chìm mình trong vũng lầy của tội lỗi,
nhưng nhân loại đã vượt ra khỏi gọng kìm của lỗi tội.
Đêm đen vẫn chưa qua đi,
nhưng ban ngày đã tỏ hiện rồi.
(D. Bonhoeffer)
Giờ đây, Đức Kitô Phục Sinh đang mang trong mình một nhân loại mới.
Giờ đây Thiên Chúa đã nói „vâng“ với nhân loại mới này.
Dù nhân loại vẫn có sống trong căn nhà cũ,
nhưng nhân loại đã vượt qua được những gì cũ kỹ.
Dù nhân loại vẫn sống trong thế giới của chết chóc,
nhưng nhân loại đã bước chân qua khỏi tử thần.
Dù nhân loại vẫn chìm mình trong vũng lầy của tội lỗi,
nhưng nhân loại đã vượt ra khỏi gọng kìm của lỗi tội.
Đêm đen vẫn chưa qua đi,
nhưng ban ngày đã tỏ hiện rồi.
(D. Bonhoeffer)
Kính chúc Anh Chị Em một mùa Phục Sinh tràn đầy niềm vui và bình an.
Xin Chúa Phục Sinh „làm mới“ từng người trong chúng ta
Nguyễn Ngọc Thế sj