>HOA AN LẤY VỢ
Đường Tử Úy ngồi thuyền đi qua Vô Tích, nhìn thấy trên bờ có một đoàn kiệu từ mặt đông đi đến, theo sau có rất nhiều nữ tỳ, trong đó có một cô búi tó dài rất đẹp. Họ Đường bèn lên bờ đi theo mới biết đó là người nhà của Hoa học sĩ, bèn xin làm thư đồng và đổi tên là “Hoa An”.
Hoa học sĩ rất tin yêu anh ta, kiếm vợ cho hắn, Đường Tử Úy do đó mà được cô nữ tỳ kia, đặt tên cho cô là “Quế Hoa”.
Mấy ngày sau, vợ chồng bí mật trốn chạy, Hoa học sĩ truy tìm đâu cũng không thấy. Rất lâu sau đó, Hoa học sĩ ngẫu nhiên qua Xướng Môn ở Tô Châu du ngoạn, nhìn thấy trong tiệm sách có người đang ngồi giở sách đọc, rất giống Hoa An, bèn đi nghe ngóng xem sao, có người nói : “Ông ta là Khang giải nguyên”.
Ngày thứ hai, Hoa học sĩ đi thăm, sau khi tìm hiểu chi tiết đầu đuôi ngọn nguồn thì đoán định hắn ta là Hoa An, bèn đem chút ít sách của Hoa An nói lui nói tới để thử hắn, Khang giải nguyên chỉ là “ừ ừ” cách vô nghĩa, Hoa học sĩ nói : “Dung mạo của Hoa An rất giống ngài, không biết duyên cớ tại sao ?”
Đường giải nguyên lại “ừ ừ”. Rót rượu đã mấy lần bèn dẫn ông ta đi ra sau nhà, kêu các nữ tỳ đang xúm quanh bên tân nương ra nghênh tiếp, nói : “Vừa rồi ngài nói tôi giống Hoa An, không biết Quỳ Hoa có giống người nữ này không ? Hoa học sĩ hiểu ý cười lớn và cáo từ.
(Nhã Ngược)
Suy tư :
Người giống người là chuyện thường không có gì đáng ngạc nhiên cả, có ngạc nhiên chăng là hai người đều quen biết nhau nhưng lại không nhận ra nhau, họ không nhận ra nhau là vì nơi họ vẫn còn có những cái mâu thuẩn âm thầm với nhau.
Có những người Kitô hữu luôn tự cho mình là người ưu tuyển của Thiên Chúa nên nhận không ra cả người bà con nghèo khó của mình; có người khi hoạn nạn thì đi đâu làm gì cũng không thể quên nhau được, nhưng lên được cái chức, tậu được cái xe đời mới thì tự nhiên “trí nhớ” kém hẳn không còn nhận ra bà con bạn bè nữa...
Giàu có đúng là khiếp thật, nó làm cho con người ta mất đi cái “trí nhớ” dể thương khi còn hàn vi...
Đường Tử Úy ngồi thuyền đi qua Vô Tích, nhìn thấy trên bờ có một đoàn kiệu từ mặt đông đi đến, theo sau có rất nhiều nữ tỳ, trong đó có một cô búi tó dài rất đẹp. Họ Đường bèn lên bờ đi theo mới biết đó là người nhà của Hoa học sĩ, bèn xin làm thư đồng và đổi tên là “Hoa An”.
Hoa học sĩ rất tin yêu anh ta, kiếm vợ cho hắn, Đường Tử Úy do đó mà được cô nữ tỳ kia, đặt tên cho cô là “Quế Hoa”.
Mấy ngày sau, vợ chồng bí mật trốn chạy, Hoa học sĩ truy tìm đâu cũng không thấy. Rất lâu sau đó, Hoa học sĩ ngẫu nhiên qua Xướng Môn ở Tô Châu du ngoạn, nhìn thấy trong tiệm sách có người đang ngồi giở sách đọc, rất giống Hoa An, bèn đi nghe ngóng xem sao, có người nói : “Ông ta là Khang giải nguyên”.
Ngày thứ hai, Hoa học sĩ đi thăm, sau khi tìm hiểu chi tiết đầu đuôi ngọn nguồn thì đoán định hắn ta là Hoa An, bèn đem chút ít sách của Hoa An nói lui nói tới để thử hắn, Khang giải nguyên chỉ là “ừ ừ” cách vô nghĩa, Hoa học sĩ nói : “Dung mạo của Hoa An rất giống ngài, không biết duyên cớ tại sao ?”
Đường giải nguyên lại “ừ ừ”. Rót rượu đã mấy lần bèn dẫn ông ta đi ra sau nhà, kêu các nữ tỳ đang xúm quanh bên tân nương ra nghênh tiếp, nói : “Vừa rồi ngài nói tôi giống Hoa An, không biết Quỳ Hoa có giống người nữ này không ? Hoa học sĩ hiểu ý cười lớn và cáo từ.
(Nhã Ngược)
Suy tư :
Người giống người là chuyện thường không có gì đáng ngạc nhiên cả, có ngạc nhiên chăng là hai người đều quen biết nhau nhưng lại không nhận ra nhau, họ không nhận ra nhau là vì nơi họ vẫn còn có những cái mâu thuẩn âm thầm với nhau.
Có những người Kitô hữu luôn tự cho mình là người ưu tuyển của Thiên Chúa nên nhận không ra cả người bà con nghèo khó của mình; có người khi hoạn nạn thì đi đâu làm gì cũng không thể quên nhau được, nhưng lên được cái chức, tậu được cái xe đời mới thì tự nhiên “trí nhớ” kém hẳn không còn nhận ra bà con bạn bè nữa...
Giàu có đúng là khiếp thật, nó làm cho con người ta mất đi cái “trí nhớ” dể thương khi còn hàn vi...