12.TÔI KHÔNG CÒN CÔ ĐƠN
Nơi những trang đầu tiên của Sách Thánh, chúng ta đọc thấyThiên Chúa đã tạo dựng người nam rồi cho sống trong vườn địa đàng, đầy cây trái thơm ngon, đầy đủ mọi sự. Thế nhưng, người nam cảm thấy cô đơn, không hạnh phúc. Thiên Chúa phải tạo dựng người nữ để làm bạn với người nam. Con người ở một mình không tốt. Thế là cuộc đối thoại giữa con người với nhau được bắt đầu.
Đối thoại là chiều kích hiện sinh không thể thiếu trong cuộc đời con người. Cái tôi luôn luôn hướng đến một ngôi vị khác ngoài tôi ra, để đối thoại, để phát triển chính mình. Triết gia Hy lạp, ông Socrate đã nói: ánh mắt của người khác, nhất là nơi mắt của một người bạn, là tấm gương để ta soi và sửa chữa những tật xấu của mình. Chúng ta cần người bạn. Chúng ta cần đối thoại. Nhưng làm sao để thực hiện tốt việc đối thoại? Chúng ta không mơ những việc đối thoại cả thể, để giải quyết những vấn đề quốc tế, nhưng muốn thực hiện tốt mối tương quan đối thoại trong cuộc sống thường ngày.
Trên bình diện suy tưởng tự nhiên, chúng ta có thể áp dụng hai chia sẻ sau đây. Trước hết là tư tưởng của triết gia Ferdnand EBNER, một triết gia Kitô, như sau: Lời nói và tình thương là hai phương thế để đối thoại với anh chị em xung quanh… Lời nói và tình thương đi đôi với nhau… Tình thương giúp ta tìm ra lời nói đúng… Lời nói mà không có tình thương, là lời lạm dụng, dễ làm mất lòng.
Tư tưởng thứ hai là câu cách ngôn trong truyền thống khôn ngoan Do thái. Đó là: Thiên Chúa đã ban cho con người hai lỗ tai và một cái miệng. Điều này có nghĩa là: để đối thoại với nhau, con người cần lắng nghe nhiều, trước khi nói.
Tổng kết lẽ khôn ngoan con người về đối thoại, chúng ta có thể nói: cần lắng nghe trước, nói sau, nhưng trong mọi sự phải có tình thương, làm linh hồn cho thái độ lắng nghe cũng như thái độ nói ra. Tình thương là linh hồn cho mọi hoạt động của con người. Và đặc biệt, đối với người kitô, tình thương đó phải là tình thương bác ái, là chính Chúa Kitô, là những tâm tình của Chúa Giêsu Kitô: hãy mặc lấy những tâm tính của Chúa Giêsu Kitô. Đó là lời khuyên của thánh Phaolô tông đồ cho các tín hữu Philipphê: Mỗi người chúng ta cần cởi bỏ con người cũ, để mặc lấy con người mới đã được Chúa Kitô đổi mới, để sống hiệp thông với nhau, trong sự hiệp thông với Thiên Chúa, và như thế để chúng ta đối thoại với nhau tốt đẹp, hữu hiệu. Một cách cụ thể, chúng ta hãy kiểm điểm lại cuộc sống của mình theo những lời dạy của thánh Phaolô cho cộng đoàn Roma, nơi chương 12, 3-21.
“Dựa vào ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi, tôi xin nói với từng người trong anh chị em: Đừng đi quá mức khi đánh giá mình, nhưng hãy đánh giá mình cho đúng mức, mỗi người tùy theo lượng đức tin Thiên Chúa đã phân phát cho. Cũng như trong một thân thể, chúng ta có nhiều bộ phận, mà các bộ phận không có cùng một chức năng; thì chúng ta cũng vậy: tuy nhiều nhưng chỉ là một thân thể trong Đức Kitô mỗi người liên đớn với những người khác như những bộ phận của một thân thể. Chúng ta có những đặc sủng khác nhau...Lòng bác ái không được giả hình giả bộ. Anh em hãy gớm ghét điều giữ, tha thiết với điều lành; thương mến nhau với tình huynh đệ, coi người khác trọng hơn mình; nhiệt thành không trễ nải; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa. Hãy vui mừng vì có niềm hy vọng, cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân và chuyên cần cầu nguyện... ”
Lạy Chúa, xin cho con có một thái độ khiêm tốn đầy tình thương đối với anh chị em xung quanh. Xin hãy ban cho con con tim của Chúa, đầy những tâm tình của Chúa, để sống yêu thương, hiệp thông và đối thoại với anh chị em xung quanh, trong cuộc sống hằng ngày. Amen.
Nơi những trang đầu tiên của Sách Thánh, chúng ta đọc thấyThiên Chúa đã tạo dựng người nam rồi cho sống trong vườn địa đàng, đầy cây trái thơm ngon, đầy đủ mọi sự. Thế nhưng, người nam cảm thấy cô đơn, không hạnh phúc. Thiên Chúa phải tạo dựng người nữ để làm bạn với người nam. Con người ở một mình không tốt. Thế là cuộc đối thoại giữa con người với nhau được bắt đầu.
Đối thoại là chiều kích hiện sinh không thể thiếu trong cuộc đời con người. Cái tôi luôn luôn hướng đến một ngôi vị khác ngoài tôi ra, để đối thoại, để phát triển chính mình. Triết gia Hy lạp, ông Socrate đã nói: ánh mắt của người khác, nhất là nơi mắt của một người bạn, là tấm gương để ta soi và sửa chữa những tật xấu của mình. Chúng ta cần người bạn. Chúng ta cần đối thoại. Nhưng làm sao để thực hiện tốt việc đối thoại? Chúng ta không mơ những việc đối thoại cả thể, để giải quyết những vấn đề quốc tế, nhưng muốn thực hiện tốt mối tương quan đối thoại trong cuộc sống thường ngày.
Trên bình diện suy tưởng tự nhiên, chúng ta có thể áp dụng hai chia sẻ sau đây. Trước hết là tư tưởng của triết gia Ferdnand EBNER, một triết gia Kitô, như sau: Lời nói và tình thương là hai phương thế để đối thoại với anh chị em xung quanh… Lời nói và tình thương đi đôi với nhau… Tình thương giúp ta tìm ra lời nói đúng… Lời nói mà không có tình thương, là lời lạm dụng, dễ làm mất lòng.
Tư tưởng thứ hai là câu cách ngôn trong truyền thống khôn ngoan Do thái. Đó là: Thiên Chúa đã ban cho con người hai lỗ tai và một cái miệng. Điều này có nghĩa là: để đối thoại với nhau, con người cần lắng nghe nhiều, trước khi nói.
Tổng kết lẽ khôn ngoan con người về đối thoại, chúng ta có thể nói: cần lắng nghe trước, nói sau, nhưng trong mọi sự phải có tình thương, làm linh hồn cho thái độ lắng nghe cũng như thái độ nói ra. Tình thương là linh hồn cho mọi hoạt động của con người. Và đặc biệt, đối với người kitô, tình thương đó phải là tình thương bác ái, là chính Chúa Kitô, là những tâm tình của Chúa Giêsu Kitô: hãy mặc lấy những tâm tính của Chúa Giêsu Kitô. Đó là lời khuyên của thánh Phaolô tông đồ cho các tín hữu Philipphê: Mỗi người chúng ta cần cởi bỏ con người cũ, để mặc lấy con người mới đã được Chúa Kitô đổi mới, để sống hiệp thông với nhau, trong sự hiệp thông với Thiên Chúa, và như thế để chúng ta đối thoại với nhau tốt đẹp, hữu hiệu. Một cách cụ thể, chúng ta hãy kiểm điểm lại cuộc sống của mình theo những lời dạy của thánh Phaolô cho cộng đoàn Roma, nơi chương 12, 3-21.
“Dựa vào ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi, tôi xin nói với từng người trong anh chị em: Đừng đi quá mức khi đánh giá mình, nhưng hãy đánh giá mình cho đúng mức, mỗi người tùy theo lượng đức tin Thiên Chúa đã phân phát cho. Cũng như trong một thân thể, chúng ta có nhiều bộ phận, mà các bộ phận không có cùng một chức năng; thì chúng ta cũng vậy: tuy nhiều nhưng chỉ là một thân thể trong Đức Kitô mỗi người liên đớn với những người khác như những bộ phận của một thân thể. Chúng ta có những đặc sủng khác nhau...Lòng bác ái không được giả hình giả bộ. Anh em hãy gớm ghét điều giữ, tha thiết với điều lành; thương mến nhau với tình huynh đệ, coi người khác trọng hơn mình; nhiệt thành không trễ nải; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa. Hãy vui mừng vì có niềm hy vọng, cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân và chuyên cần cầu nguyện... ”
Lạy Chúa, xin cho con có một thái độ khiêm tốn đầy tình thương đối với anh chị em xung quanh. Xin hãy ban cho con con tim của Chúa, đầy những tâm tình của Chúa, để sống yêu thương, hiệp thông và đối thoại với anh chị em xung quanh, trong cuộc sống hằng ngày. Amen.