Thiên Chúa của hòa giải

Tuần thánh là tuần của hòa giải, tuần của Con Thiên Chúa chết trên cây thánh giá làm hy lễ hòa giải giữa Thiên Chúa và con người, một con người luôn luôn đi hoang và một Thiên Chúa luôn luôn hòa giải. Thực vậy, lịch sử ơn cứu độ là dòng lịch sử của một Thiên Chúa quyết liệt tiếp tục đi tìm kiếm con người, và một con người quyết liệt bỏ đi hoang. Thiên Chúa quyết liệt không bỏ cuộc nhưng quyết liệt đi tìm kiếm con người, bởi Ngài là một Thiên Chúa của Hòa Giải.

A. “Con Đang Ở Đâu”?

Trong khu Vườn, Ngài cất giọng hỏi, “Con đang ở đâu?” (Sáng Thế Ký 3:9).

Rất tiếc vợ chồng chàng Đất không trả lời câu hỏi, nhưng lại đổ lỗi quanh quẩn cho nhau (Sáng Thế Ký 3).

Cũng câu hỏi “Con đang ở đâu?”, trưởng nam của vợ chồng chàng Đất bắt chước bố mẹ từ chối trả lời câu hỏi, và người thanh niên bắt đầu nói dối (Sáng Thế Ký 4).

Một cách tương tự, người nhà giầu vô danh trong Luca 7:36-50 quyết liệt từ chối trả lời. Cả một đời ông ta nhắm mắt làm ngơ với câu hỏi “Con đang ở đâu?” của Thiên Chúa qua cửa miệng của người hành khất Lazarô.

Giuđa, đặc biệt hơn, trả lời với Chúa, nhưng rất tiếc đây cũng chỉ là một câu trả lời nửa vời, bởi cuối cùng người này đi tìm kiếm một sợi dây thay thế cho một Thiên Chúa của Từ Bi, Tha Thứ, và Hòa Giải (Matt 27:3-10).

Ngược lại, khi Thiên Chúa, qua ngôn sứ Nathân, ghé lại cung điện tìm kiếm Đavít, nhà vua lắng nghe câu hỏi, ngài suy nghĩ, và ngài trả lời, trả lời thành thật, “Con là người có tội” (2Sam 12:13).

Trước mặt Sự Thật, trước tiếng gọi của lương tâm, người phụ nữ xứ Samaria bên bờ giếng Giacóp trả lời, “Lạy Chúa, con đang đi lạc đường. Chúa đang ở hướng Đông nhưng con đang tiếp tục đi về hướng Tây” (Gioan 4:4-42).

Người phụ nữ vô danh trong nhà ông Biệt Phái Simon cũng không nói gì nhưng dùng nước mắt, dùng nước hoa, và làn tóc dài của mình để trả lời với Chúa, “Lạy Chúa con đang quỳ trước mặt Chúa” (Luca 7:36-50).

Khi Chúa hỏi người ngư phủ của Biển Hồ “Con đang ở đâu?”, tương tự như người phụ nữ vô danh, Phêrô cũng dùng những dòng nước mắt để trả lời với Chúa. Và đặc biệt hơn, vào một buổi sáng bên bờ Biển Hồ, cả ba lần người ngư phủ đều trả lời, “Thầy biết con yêu Thầy” (Gioan 21:15-18).

B. Thiên Chúa Hòa Giải

Bởi Chúa yêu con người, Chúa trở nên từ bi. Những lúc con người quay lưng bỏ đi hoang, Thiên Chúa vẫn ngồi đó, chờ đợi ngày con người quay về lại căn nhà xưa.

Người con hoang đàng trong Tân Ước từ bỏ người cha, lên đường tung cánh chim theo tiếng gọi của thập phương, sau khi mở miệng đòi chia gia tài với người cha. Theo phong tục của người Do Thái, gia tài sẽ chỉ được chia ra cho những người con sau khi người cha đã qua đời. Khi người con hoang đàng mở miệng,

- Xin cha chia cho con phần gia sản của con.

Người con thứ đang rủa người cha,

- Tại sao ông không chết đi để tôi được chia gia tài?

Người con thứ hỗn như vậy mà người cha trong Tân Ước vẫn không một lời than thở, hoặc nặng lời la mắng. Chưa hết sau khi người con thứ đã bỏ đi, tương tự như bên Việt Nam, người cha biết ông sẽ trở thành đề tài đàm tiếu của cả hàng xóm về thằng con bất hiếu, rằng ông không biết giáo dục con cái cho nên bị người con thứ “đăng báo từ cha”. Người cha biết rằng sau khi đứa con đã biến dạng nơi chân trời, những lời ong tiếng ve sẽ ngập tràn nơi phố xá, hàng quán, chợ búa,

- Nhà này vô phúc! Có thằng con không ra chi!

Hoặc là,

- Chắc là nghiệp báo gì đây! Bố nó còn sống sờ sờ ra đó mà đòi chia gia tài!

Thế đó, ông già biết trước danh dự của ông sẽ bị hàng xóm láng giềng chà đạp thậm tệ nếu ông không ngăn cản người con. Không! Chúa không làm như vậy, nhưng Ngài im lặng chia gia tài cho cậu con quý tử. Sau đó chiều chiều Ngài ngồi nơi cửa sổ chờ đợi. Cặp mắt của người cha dõi nhìn về cõi xa xa, mong đợi bóng dáng của cậu Út quay về lại mái nhà xưa. Mỗi lần bụi bốc lên nơi chân trời, lòng người cha lại thấp thỏm, hồi hộp, chờ đợi.

Và rồi người con thứ cũng đã trở về, sau khi gia tài sự nghiệp tan theo mây khói. Khi thấy bóng dáng của người con từ xa, người cha chạy tới-chạy chớ không thủng thỉnh bước từng bước. Người cha phóng tới, nhưng không phải để hất hủi xua đuổi,

- Mày có ngon thì đi luôn đi! Sao còn vác cái mặt về đây làm gì?

Không! Người cha không làm như vậy. Ông ôm lấy người con, xỏ nhẫn vào tay cậu. Cuối cùng, ông sai gia nhân tổ chức đại dạ tiệc chào mừng ngày người con trở về.

Bạn thân

Thiên Chúa là Chúa của Tình Yêu. Ngài yêu thương con cái của Ngài vô điều kiện. Bản chất của con người là bỏ đi hoang; bản chất của Thiên Chúa là từ bi, thứ tha, chờ đợi và hòa giải. Ngay cả trước khi con người có ý nghĩ làm một đường vòng chữ U, quay về lại với Thiên Chúa, Ngài đã đứng ở cửa nhà, chờ đợi giây phút chúng ta quay về xin được hòa giải với Ngài. Bởi Thiên Chúa là Thiên Chúa của Tình Yêu và của Hòa Giải, chúng ta sẽ đứng dậy bước ra khỏi bóng tối đêm đen của lỗi lầm, quay về lại căn nhà của ngày xưa.

C. Lời Kinh Hòa Giải

Trong vòng tay của Thiên Chúa, chúng ta sẽ nói,

- Cha ơi, nay con đã trở về. Con không còn đáng được gọi là con của Cha nữa, nhưng xin được làm tôi tớ trong nhà để đền bù lại cho những đêm đêm khi hoàng hôn buông rơi, con không có một lời kinh nguyện tạ ơn cho một ngày vừa trôi qua trong thanh bình, trong hạnh phúc; cho những sáng sớm khi bình minh rực rỡ chiếu xiên xiên qua khung cửa, Chúa không phải là hình ảnh đầu tiên xuất hiện trong tâm trí của con.

Lạy Chúa, hôm nay con quay về ăn năn thống hối cho những giây phút con không chấp nhận lỗi lầm của con; những lần con đổ lỗi cho người khác bởi những vấp té trên đường đời của riêng mình; những lần con nói dối quanh quẩn về một lần con sa ngã; những lần con nhắm mắt làm ngơ trước những người anh, người chị, người em cơ hàn đang cần tới bàn tay con xoa dịu, giúp đỡ. Lạy Chúa, xin tha cho những lần con ơ hờ không để ý tới những lời kêu gọi đóng góp cho nạn nhân của thiên tai bão lụt, động đất; cho những người con của Chúa đang chết đói lả người trên những nẻo đường nắng cháy của lục địa Phi Châu; cho những trẻ em mồ côi Á Châu, Nam Mỹ, Đông Âu; những trẻ em không thân nhân, không họ hàng, không nhà cửa, một đời lang thang tìm kiếm trên những đống rác hôi tanh một miếng bánh mì thiu thối, một trái cam đã bốc mùi, một miếng xương gà chỉ còn trơ trụi những sợi gân xơ xác đang bị ruồi đen bám đặc.

Lạy Chúa, hôm nay con quay về lại với con. Hôm nay con đang lần bước đi theo ánh sáng trời cao. Con đi trong tay Chúa. Chúa soi đường dẫn lối đưa con quay về lại căn nhà của ngày xưa, căn nhà của một thời con đã quay lưng bỏ đi hoang.

Lạy Chúa, xin đốt sáng lại trong con niềm tin vào tình yêu của Chúa, một tình yêu bao la, một tình yêu tuyệt đối. Chúa ơi! Xin thắp sáng lại trong con một ngọn nến hồng nhắc nhở con về Tình Yêu bao la và bất diệt của Ngài.

Lạy Chúa, xin cho con can đảm, một lần dứt khoát đứng lên để con đóng lại một trang sách cũ, trang sách của mất niềm tin vào Chúa, mất niềm hy vọng vào chính con, mất niềm hy vọng vào một ngày mai.

Lạy Chúa xin cầm tay con lên, lật qua một chương sách mới. Nơi trang đầu tiên của chương sách này, con đang nắn nót viết lên hàng chữ đầu tiên: “Ngày hôm nay tôi đã hòa giải với Chúa, một Thiên Chúa của từ bi, nhân hậu, và vị tha●