LỜI NGƯỜI RA ĐI: TIẾNG GỌI NÊN THÁNH

1.- SAMUEN! SAMUEN!

Tiếng gọi “Hãy theo Thầy” và tiếng “Vâng” của con tiếp tục cho đến hơi thở cuối cùng
.”

Đêm ấy trẻ Samuen ngủ trong đền thờ, gần Hòm Bia Thiên Chúa thì có tiếng gọi: “Samuen! Samuen!” Cậu liền thưa: “Nầy con đây“ và vội chạy đến cùng thầy cả Hêli. Nhưng trong cả ba lần, Hêli không có gọi.

Lần thứ tư, Samuen thưa lớn tiếng: “Lạy Chúa, xin hãy phán bảo vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe!” Và Thiên Chúa đã nói chuyện cùng Samuen.

Từ đó, Samuen càng lớn lên trong ơn gọi, có Thiên Chúa luôn ở cùng cậu. Samuen đã trở thành một ngôn sứ vĩ đại vì biết lắng nghe và đáp lại tiếng Chúa.


2.- TIẾNG GỌI TỪ BỤI GAI

Nhiều người tình nguyện làm “cảm tử” theo tiếng Chúa gọi vì Chúa đã nói: “Thầy ở cùng chúng con mọi ngày cho đến tận thế”


Maisen tiến lại gần bụi gai có lửa cháy và tự nhủ thầm: “Tại sao bụi gai lại không cháy thiêu đi?” Thiên Chúa liền gọi: “Maisen! Maisen!” Ông đáp lại: “Nầy con đây!” Và Thiên Chúa nói với ông về Danh Tánh mình cùng nỗi khổ dân mình tại Ai-Cập.

Sau cùng Thiên Chúa phán: “Bây giờ con hãy đi“. Maisen ngập ngừng: “Con là ai mà dám…” Thiên Chúa lại phán: “Ta sẽ ở với con“. Nhưng Maisen thú thật: “Lạy Chúa, con không phải là người có tài ăn nói…Con cứng cả miệng, cả lưỡi!” Thiên Chúa nói ngay: “Ai cho người phàm có miệng…há không phải chính Ta sao? Con hãy đi, chính Ta sẽ ở nơi miệng con và sẽ dạy con điều phải nói…”

Maisen trẩy đi Ai-Cập để cứu dân mình khỏi nô lệ với một vũ khí và đảm bảo duy nhất là: “Giavê ở cùng ông”.


3.- TIẾNG KÊU TRONG THỊ KIẾN

Công đồng Vatican II dạy “trở về nguồn”. Vậy hãy tái khám phá đời sống các tông đồ, những người đã sống, đã nghe, đã sờ tận tay Chúa Cứu Thế và làm chứng về Ngài.”


Đêm ấy đang ngủ, Phaolồ thấy thị kiến: một người xứ Makêđônia khấn xin ông rằng: “Hãy qua Makêđônia cứu giúp chúng tôi!” Và Phaolồ đã trẩy đi tới đó vì biết chính Thiên Chúa đã gọi ông đến rao giảng Tin Mừng cho họ.


4.- KHÔNG HỀ TỪ CHỐI SỰ GÌ

Quyết định theo Chúa là một sự hiến dâng liên lỉ thực hiện trong cả cuộc sống
“.

Trong “Truyện Một Tâm Hồn”, thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu đã thú nhận: “Từ lúc có trí khôn cho đến bây giờ tôi không hề từ chối Chúa sự gì.”


5.- HƠN NỮA! HƠN NỮA!

Chúa bảo con: “Hãy đi rao giảng Phúc Am”…Chúa để con sáng kiến và vượt đi, miễn là con mang Phúc Am.”


Thánh Phanxicô Xavie ôm ấp một chương trình vĩ đại: “Sau khi truyền giáo ở An-Độ, Mã-La-Á, Nhật-Bản, tôi sẽ đi vào Trung Quốc, rồi từ đó vượt qua Mông-Cổ, Liên-Xô, đi về châu Au, đến đâu mang Phúc Am đến đó, và rồi từ châu Âu, tôi lại vòng sang châu Á một phen nữa.”

Nhưng chương trình của Chúa lại khác. Khi thánh Phanxicô vừa đến đảo Tam châu, chuẩn bị vào Trung quốc thì bị sốt rét rất nặng và gục ngã lìa đời khi vừa mới 49 tuổi.

Trong đời ngài, Đức Ai là tiếng gọi duy nhất thúc bách ngài liên lỉ. Mỗi lần gặp phải đau khổ, ngài hân hoan thưa với Chúa: “Mas! Mas!” (tiếng Tây-Ban-Nha nghĩa là: Hơn nữa! Hơn nữa!). Thánh Phanxicô luôn sẵn sàng hy sinh “hơn nữa“ cho các linh hồn.

Khi nhắm mắt lìa trần, ngài đã rửa tội trên 10 vạn người. Chương trình ngài còn lớn lao “hơn nữa”, nhưng Thiên Chúa lại muốn khác.


6.- MỘT CHA SỞ KHIÊM NHƯỜNG

Thưa “Vâng” là dễ, nhưng hãy xem Chúa Giêsu theo tiếng gọi cho đến chết trên thánh giá.”


Khi về xứ Ars - một xứ vỏn vẹn chỉ có 300 giáo dân - cha Vianney khởi sự xây dựng giáo xứ bằng cầu nguyện, hy sinh, hãm mình…Lâu dần, giáo dân từ nhiều nơi khác đổ xô đến Ars để nghe dạy giáo lý và nhất là để xưng tội với ngài.

Các linh mục đồng nghiệp ghen ghét, nên đã thưa trình với Đức Giám Mục giáo phận như sau: “Cha Vianney trước đây học hành kém cỏi mà nay lại cả gan giải tội cho giáo dân khắp nơi. Họ nghe những lời đồn thổi, phóng đại, mê tín, quyến rũ mà ào đến xứ Ars càng ngày càng đông. Có thể cha Vianney đã giải sai các nguyên tắc trong luân lý thần học.” Theo lời yêu cầu của Đức Giám Mục, cha Vianney đã giải đáp trên giấy tờ một số trường hợp khó khăn và được các vị chuyên môn luân lý thần học thán phục.

Càng ngày giáo dân đến xưng tội với cha Vianney càng đông và một lần nữa, các linh mục đồng nghiệp lại làm đơn kiện cha Vianney gởi thẳng lên tòa giám mục, đại ý như sau: “Cha Vianney quyến rũ giáo dân các xứ khác đến xưng tội càng ngày càng đông. kiến thức của cha rất giới hạn nên thật nguy hiểm vì có nhiều nố phức tạp có thể bị cha giải sai…Kính xin Đức Cha ra lệnh cấm cha Gioan Maria Vianney giải tội cho giáo dân các giáo xứ khác…”

Một linh mục được giao phó việc đem tờ đơn lên Tòa Giám Mục, nhưng vì lòng bác ái nên khi ngang qua xứ Ars đã tạt vào thăm cha Vianney và cho biết tự sự cùng trao tờ đơn cho cha xem, trong lòng lo sợ cha Vianney sẽ nổi tự ái giận dữ trách móc…Nhưng cha Vianney vẫn bình tĩnh đọc thư và thong thả lấy bút viết ở cuối bức thư: “Việc anh em nói trên rất đúng sự thật. Con cũng xin ký tên vào đơn đồng tình với anh em”.

Khi Đức Giám Mục đọc xong tờ đơn thấy bên dưới chữ ký các cha lại có cả chữ ký của cha Vianney nữa nên đã hỏi đầu đuôi tự sự rồi kết luận: “Các cha xem, cha Vianney phản ứng rất khiêm tốn…Ngài thực là người đạo đức. Thôi cứ để xem. Nếu là việc Chúa làm thì sẽ bền vững, ngược lại, nếu là việc của ý riêng cha Vianney thì thế nào cũng sụp đổ!…”


7.- ĐƯỢC GỌI ĐỂ GỌI

Chúa Giêsu đã nói rõ ràng quyết liệt: “Ai muốn theo Ta, hãy….” “Ai không…chẳng đáng làm môn đệ Ta”. Đường lối sáng tỏ, tiếng gọi không úp mở.”


Chị Céline - một chị giữ nhà khách - đã nói mỗi một câu trên 40 năm và mỗi ngày trên 10 lần: “Thưa ông bà muốn gặp ai ạ?” Ngôi nhà khách với chùm chìa khóa, cái chổi, chiếc ghế là giang sơn của chị.

Bổn phận của chị là gọi người khác và chị thường nói đùa: “Tôi chỉ được Chúa gọi một lần duy nhất và từ dạo ấy, tôi đã luôn gọi những người khác: tôi được gọi để gọi“.

Mỗi ngày của chị bị cắt thành miếng, công việc của chị bị chẻ thành mảnh, luôn luôn gián đoạn. Khi cầm chuỗi lần hạt, chị không đọc hết mươì kinh; khi đọc sách, chị không thưởng thức quá mươì giòng; trong nhà nguyện, chị quỳ ghế cuối, gần cửa ra vào, thấp thỏm chờ đợi chuông reo…Mọi người ăn cắp thời giờ của chị, hối thúc chị, cằn nhằn chị, nhưng không ai cần gặp chị…

Với thời gian, da mặt chị nhợt nhạt hơn, người chị tiều tụy hơn, nhưng nụ cười vẫn tươi nở như thuở nào, lời kinh dâng Chúa mỗi ngày càng thêm sốt sắng. Và rồi một hôm, trong lúc vọi vã đi gọi người khác, chị Céline đã ngã quỵ trong hành lang nhà dòng: thổ huyết! Chị bập bẹ: “Chúa đến gọi tôi lần thứ hai!” (và cũng là lần cuối cùng). Đôi tay chị run run ôm lấy lồng ngực khiến chùm chìa khóa rơi xuống trên nền gạch hoa. Đằng kia, chiếc ghế vẫn vô tình không biết từ nay mình sẽ là đồ vô chủ…

Chị Céline suốt đời trung thành với tiếng gọi của Chúa và với công việc bổn phận hằng ngày của chị: được gọi để gọi người khác. Đó là giá trị và sự cao cả của chị!

(ĐỌC SÁCH “NHỮNG NGƯỜI LỮ HÀNH TRÊN ĐƯỜNG HY VỌNG” CỦA ĐỨC CỐ HỒNG Y NGUYỄN-VĂN-THUẬN. CHƯƠNG IV “TIẾNG GỌI” )