QUAN LỚN VẼ HÌNH
Có một quan sứ, mời họa sĩ đến vẽ cho mình bức hình.
Họa sĩ thật thà đem hình của ông ta vẽ xong, ông ta vừa nhìn thấy thì nổi trận lôi đình, chửi rủa họa sĩ : “Hôm trước ta thấy ngươi vẽ con hổ còn lấy vàng dát mỏng dán lên mắt nó; giống như ta đây làm quan rất lớn, tại sao mày không dán vàng lên hai con mắt của ta ?”
(Nhã Ngược)
Suy tư :
Vẽ chân dung là vẽ đúng khuôn mặt thật của mình, nghĩa là cái bản mặt của mình nó làm sao thì vẽ lại như thế, người ta gọi đó là vẽ chân dung.
Có những người lợi dụng quyền chức của mình để hà hiếp dân lành, nhưng lại bắt người ta phải “vẽ” hình của mình hiền lành thật giống ông tiên bà tiên; có những người sống đời gian ác trời đánh thánh vật, nhưng cũng muốn người ta “vẽ” cho mình khuôn mặt giống ông bụt thật thà dễ mến. Tất cả những hình vẽ trên đều không phải là vẽ chân dung, nhưng là biếm họa, làm cho mọi người đều mĩm cười chê bai, chế giễu và căm tức, vì nó không đúng sự thật.
Cũng có những người mang danh Kitô hữu muốn người khác “vẽ” mình thật có tinh thần bác ái, khi mà mình luôn cho vay ăn lời cắt cổ; có những bậc tu hành ăn uống hưởng thụ mặt mày tròn quay béo tốt hơn cả ông hoàng, nhưng luôn muốn giáo dân “vẽ” hình mình là một người khắc khổ, nghèo khó tội nghiệp...
Đừng nhờ ai “vẽ” lại chân dung của mình cả, vì như thế sẽ sai đi sự thật và mở đường cho sự kiêu ngạo len vào, nhưng hãy tự mình họa lại chân dung của mình cho giống hình ảnh của Chúa Giêsu -một Kitô thứ hai- là : khiêm tốn, yêu thương và phục vụ.
Đó chính là chân dung đúng nhất của bậc tu hành và của giáo dân vậy.
Có một quan sứ, mời họa sĩ đến vẽ cho mình bức hình.
Họa sĩ thật thà đem hình của ông ta vẽ xong, ông ta vừa nhìn thấy thì nổi trận lôi đình, chửi rủa họa sĩ : “Hôm trước ta thấy ngươi vẽ con hổ còn lấy vàng dát mỏng dán lên mắt nó; giống như ta đây làm quan rất lớn, tại sao mày không dán vàng lên hai con mắt của ta ?”
(Nhã Ngược)
Suy tư :
Vẽ chân dung là vẽ đúng khuôn mặt thật của mình, nghĩa là cái bản mặt của mình nó làm sao thì vẽ lại như thế, người ta gọi đó là vẽ chân dung.
Có những người lợi dụng quyền chức của mình để hà hiếp dân lành, nhưng lại bắt người ta phải “vẽ” hình của mình hiền lành thật giống ông tiên bà tiên; có những người sống đời gian ác trời đánh thánh vật, nhưng cũng muốn người ta “vẽ” cho mình khuôn mặt giống ông bụt thật thà dễ mến. Tất cả những hình vẽ trên đều không phải là vẽ chân dung, nhưng là biếm họa, làm cho mọi người đều mĩm cười chê bai, chế giễu và căm tức, vì nó không đúng sự thật.
Cũng có những người mang danh Kitô hữu muốn người khác “vẽ” mình thật có tinh thần bác ái, khi mà mình luôn cho vay ăn lời cắt cổ; có những bậc tu hành ăn uống hưởng thụ mặt mày tròn quay béo tốt hơn cả ông hoàng, nhưng luôn muốn giáo dân “vẽ” hình mình là một người khắc khổ, nghèo khó tội nghiệp...
Đừng nhờ ai “vẽ” lại chân dung của mình cả, vì như thế sẽ sai đi sự thật và mở đường cho sự kiêu ngạo len vào, nhưng hãy tự mình họa lại chân dung của mình cho giống hình ảnh của Chúa Giêsu -một Kitô thứ hai- là : khiêm tốn, yêu thương và phục vụ.
Đó chính là chân dung đúng nhất của bậc tu hành và của giáo dân vậy.